Cựu chiến binh

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: KHÚC HÁT BÊN BỜ SÔNG ĐẮK RTÍH

Thanh Hóa13/08/2026Xã Cẩm Vân (Xã Cẩm Vân)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa khô năm 1972, tại chiến trường Tây Nguyên hùng vĩ, đại đội công binh của anh lính trẻ Đức Huy nhận nhiệm vụ chớp nhoáng bắc cầu dã chiến qua sông Đắc Rtíh để mở tuyến đường hành quân thần tốc cho xe tăng tiến về mặt trận. Công việc đòi hỏi phải hoàn thành trước khi trời sáng, nếu không khi máy bay trinh sát OV-10 của địch phát hiện, toàn bộ trận địa sẽ hứng chịu mưa bom bão đạn.

Thời gian gấp rút, nước sông chảy xiết cuồn cuộn trong đêm đen. Cả đại đội ngâm mình dưới dòng nước lạnh buốt hàng giờ liền, tay siết chặt từng thanh gỗ lớn, bu lông, ốc vít. Sức nặng của dầm cầu đè nặng lên vai, cái đói và cái rét thấu xương khiến những đôi chân bắt đầu rã rời.

Giữa lúc không khí đang căng như dây đàn và mệt mỏi chực chờ quật ngã anh em, từ phía đầu cầu bên kia, một giọng nam trầm ấm, vang vọng bỗng vang lên giữa màn đêm tĩnh mịch, cất lên những câu ca quen thuộc của bài hát "Hò kéo pháo": "Dốc núi cao cao nhưng lòng quyết tâm còn cao hơn núi...".

Đó là tiếng hát của chiến sĩ liên lạc tên Khoái – một chàng trai người xứ Nghệ nổi tiếng hay cười, dẫu ban chiều vừa bị thương nhẹ ở tay. Giọng hát khỏe khoắn, hào sảng cất lên như xua tan đi bóng tối và sự lạnh lẽo của rừng già. Chỉ một giây sau, hàng chục tiếng đồng thanh hòa vào nhịp hát. Khúc hát cất lên đều đặn theo nhịp hô "Hầy dzo! Ta kéo pháo tay đồng sức đồng lòng!".

Kỳ lạ thay, âm thanh của lời ca dường như có một sức mạnh thần kỳ. Những đôi chân đang mỏi nhừ bỗng thấy tràn trề sinh lực, những bàn tay đang run vì lạnh bỗng bấu chặt hơn vào cột gỗ. Từng nhịp hò kéo vang dội cả một góc rừng, át đi cả tiếng suối chảy ào ào. Bất chấp máy bay địch quần thảo phía xa hay những loạt đạn pháo quấy rối thỉnh thoảng lóe lên chân trời, nhịp cầu vẫn được dựng lên vững chãi từng nhịp, từng nhịp một.

Đúng 4 giờ sáng, khi những tia nắng đầu tiên của bình minh chưa kịp ló dạng, chiếc cầu dã chiến đã hoàn thành xuất sắc, kịp thời cho những đoàn xe tăng và pháo binh rầm rập vượt sông an toàn trước sự ngỡ ngàng của kẻ địch.

Chiến tranh lùi xa, Đức Huy cùng những đồng đội năm xưa giờ đã ở tuổi xưa nay hiếm. Nhưng mỗi khi tụ họp bên chén trà nóng, nhắc lại đêm bắc cầu bên dòng Đắc Rtíh năm ấy, ai nấy đều rưng rưng xúc động. Họ nhớ về tiếng hát giữa bom đạn, nhớ về sức mạnh của tình đồng đội – thứ âm thanh của thời hoa lửa đã chiến thắng mọi khắc nghiệt và đi suốt cuộc đời họ đến tận hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn