CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA KHÚC TRÁNG CA CỦA ÔNG NGOẠI - THCSKC
Ông ngoại tôi – Bùi Viết Xây – là người mà mỗi khi nhắc đến, cả gia đình tôi đều tràn đầy niềm tự hào. Ông đã dành trọn những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ để tham gia cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, bảo vệ từng tấc đất quê hương. Dù chiến tranh đã lùi xa, nhưng trong từng câu chuyện của ông, tôi vẫn cảm nhận được hơi thở nóng bỏng của “thời hoa lửa” hào hùng mà ông đã đi qua.
Ông ngoại kể rằng ngày ông xung phong nhập ngũ, bầu trời quê hương đầy gió và tiếng trống thúc quân vang lên rộn rã. Lúc ấy, ông mới mười chín tuổi, vóc dáng thanh niên khỏe khoắn và đôi mắt sáng ánh quyết tâm. Hành trang của ông giản dị lắm: vài bộ quần áo, một cuốn sổ nhỏ và lời dặn đầy yêu thương của bà cố. Nhưng quan trọng nhất, ông mang theo niềm tin sắt đá: “Tổ quốc gọi thì mình đi”. Bước chân ông hòa vào dòng quân ra trận, để lại sau lưng mái nhà tranh quen thuộc và cánh đồng lúa thơm mùi nắng. Con đường phía trước đầy gian khổ, nhưng ông không hề nao núng, bởi trong ông lúc ấy chỉ có một khát khao duy nhất – giành lại hòa bình cho quê hương.
Giữa muôn vàn những kỉ niệm chiến trường, có một khoảnh khắc mà ông ngoại nói rằng ông nhớ suốt đời. Đó là một buổi chiều đơn vị của ông phải vượt qua trọng điểm bị máy bay địch đánh phá dữ dội. Tiếng bom nổ rung chuyển mặt đất, khói lửa mù mịt. Khi một quả bom rơi sát bên, ông cùng đồng đội chỉ kịp lao vào hầm trú ẩn. Ngay lúc ấy, một người bạn chiến đấu thân thiết đã che cho ông một mảnh đạn bay tới, và người ấy bị thương. Ông kể lại với giọng chậm rãi, mắt nhìn xa xăm: “Khoảnh khắc đó, ông hiểu rằng tinh thần đồng đội là thứ sức mạnh lớn nhất giúp người lính vượt qua mọi hiểm nguy”. Từ giây phút ấy, ông càng trân trọng những người đã ngã xuống để đồng đội được sống.
Nhiều buổi tối, khi trời trở gió, ông ngoại lại kể cho tôi nghe những hồi ức mà ông gọi là “ký ức của thời hoa lửa”. Đó là những ngày hành quân xuyên rừng Trường Sơn, chân phồng rộp nhưng miệng vẫn hát vang. Đó là những đêm nằm trong hầm đất, nghe tiếng bom đạn dội từ xa mà trái tim vẫn kiên cường. Đó là những bữa cơm vội với cơm vắt và muối trắng nhưng chan đầy tinh thần lạc quan. Ông kể về lá thư gửi cho gia đình giữa tiếng pháo sáng, về những lần cùng đồng đội cõng nhau vượt suối, về ánh mắt kiên định của những người lính dù đứng giữa ranh giới sống – chết. Với tôi, ông ngoại không chỉ là người kể chuyện, mà là một người anh hùng thật sự – người đã dùng tuổi trẻ của mình để đổi lấy hòa bình cho thế hệ mai sau.
Mỗi lần nghe ông kể chuyện, tôi cảm nhận rõ hơn giá trị của hòa bình. Tôi hiểu rằng những gì mình đang có hôm nay đều được đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu của biết bao thế hệ cha anh, trong đó có ông ngoại tôi. Chính vì vậy, tôi luôn tự nhủ phải học tập thật tốt, rèn luyện bản thân và nuôi dưỡng những ước mơ đóng góp cho đất nước. Tôi mong sau này mình có thể trở thành một người có ích, góp phần xây dựng quê hương ngày càng phồn vinh, xứng đáng với sự hi sinh của ông và những người lính năm xưa.
Dù thời hoa lửa đã xa, nhưng câu chuyện của ông ngoại tôi vẫn không bao giờ cũ. Nó giống như một ngọn lửa âm ỉ cháy, thắp sáng trong tôi niềm tự hào và trách nhiệm của một người trẻ Việt Nam hôm nay.



