Cựu chiến binh

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA - KÍ ỨC KHÔNG QUÊN

Bác Nguyễn Văn Thủy sinh ngày 08/01/1957, quê ở Thái Bình, hiện đang sống tại xóm 4, xã Phú Lạc, tỉnh Thái Nguyên. Bác nhập ngũ vào tháng 4 năm 1972, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ đang diễn ra rất ác liệt.

Thái Nguyên18/08/2026Đoàn xã Bạch Xa (Đoàn xã Bạch Xa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA - KÍ ỨC KHÔNG QUÊN

Bác Nguyễn Văn Thủy sinh ngày 08/01/1957, quê ở Thái Bình, hiện đang sống tại xóm 4, xã Phú Lạc, tỉnh Thái Nguyên. Bác nhập ngũ vào tháng 4 năm 1972, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ đang diễn ra rất ác liệt.

Trong thời gian từ năm 1972 đến năm 1975, bác tham gia chiến đấu tại mặt trận Lào, ở tỉnh Viêng Xay – Sầm Nưa thuộc Tổng đội N572 C37. Bác là chiến sĩ trực tiếp chiến đấu, cùng bộ đội Việt Nam sang giúp đỡ quân và dân Lào.

Những năm tháng ấy đã để lại trong bác rất nhiều ký ức sâu sắc. Đến bây giờ nhớ lại, bác vẫn không thể nào quên…

Bác kể lại: “Năm 1972, chiến trường Lào vô cùng ác liệt, đặc biệt ở khu vực Cánh đồng Chum – Xiêng Khoảng. Mỹ sử dụng quân đội Hoàng gia Lào và lực lượng đặc nhiệm của Vàng Pao (người Hmong) để càn quét, bắt cóc và bắt lính người dân nhằm chống lại Quân đội Nhân dân Việt Nam và Quân giải phóng Lào.Lực lượng này thường được gọi là "lính Vàng Pao" (Vang Pao's army). Họ không chỉ chiến đấu mà còn càn quét, bắt bớ người dân, ép buộc thanh niên đi lính (bắt lính) và bắt cóc những người bị tình nghi ủng hộ cách mạng.

Địch thường lợi dụng đêm tối để lén lút đột nhập, có khi tìm cách bắt cóc chiến sĩ của ta. Vì vậy, các bác luôn phải cảnh giác cao độ. Có những đêm, bác cùng đồng đội lặng lẽ trườn mình qua từng khe đá, bò vào những hang núi sâu hun hút để lần theo dấu vết của địch.

Bác nhớ có lần, trong một hang tối, hai bên bất ngờ chạm mặt nhau. Không gian rất chật hẹp, tối om, ai cũng nín thở. Cuộc đối đầu diễn ra căng thẳng từng giây. Chỉ cần một chút sơ suất là có thể gặp nguy hiểm. Nhưng các bác luôn động viên nhau phải thật bình tĩnh, dũng cảm để vượt qua.

Gian khổ là thế, nguy hiểm là thế… nhưng chưa bao giờ các bác nghĩ đến chuyện lùi bước. Trong lòng mỗi người luôn có một niềm tin: phải bảo vệ đồng đội, bảo vệ nhân dân và giữ gìn tình đoàn kết giữa hai nước Việt Nam – Lào.

Bây giờ nhớ lại, bác vẫn không thể nào quên những năm tháng ấy. Có những đồng đội của bác đã mãi mãi nằm lại nơi rừng núi xa xôi, chưa kịp trở về quê hương. Mỗi lần nhắc đến, bác lại thấy sống mũi cay cay…

Sau những năm tháng chiến đấu, bác đã được tặng nhiều phần thưởng cao quý như: Kỉ niệm chương Chiến sĩ Trường Sơn Đường Hồ Chí Minh và được Ban Liên lạc quân và chuyên gia quân sự Việt Nam tại Lào tặng Huy hiệu 60 năm ngày truyền thống.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn