Câu chuyện thời hoa lửa – Kỳ tích của người lính đặc công 41kg ở Trường Sơn
Câu chuyện thời hoa lửa – Kỳ tích của người lính đặc công 41kg ở Trường Sơn
Giữa vùng quê yên bình thôn Bà khê (xã Lương Tài, tỉnh Bắc Ninh), ít ai biết rằng người thương binh 81 tuổi với bước chân tập tễnh lại là một pho sử sống về những năm tháng “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”. Ông là Lê Huy Xuân – người lính đặc công nước từng khiến đối phương khiếp sợ tại chiến trường Quảng Nam – Đà Nẵng, với chiến công phá huỷ hàng chục xe bọc thép.
Trong căn nhà nhỏ đơn sơ, ông Lê Huy Xuân xúc động nhắc về thời hoa lửa của mình. Năm nay đã 81 tuổi nhưng ông vẫn nhớ như in những kỷ niệm thời trai trẻ. Năm 1963, chàng thanh niên Lê Xuân huy hừng hực sức trẻ viết đơn tình nguyện ra trận. thế nhưng trong lần khám tuyển đầu tiên ông bị loại. lý do không đủ sức khoẻ vì ông nhỏ người, chỉ nặng có 41kg.
Không nản lòng, sang năm 1964 ông tiếp tục ứng tuyển. Đơn vị tuyển quân khi ấy nhận định: “Người thấp bé, nhẹ cân thế này lại rất phù hợp với nhiệm vụ luồn lách, bí mất của đặc công”. Vậy là chính cái vóc dáng nhỏ bé ấy đã đưa ông trở thành một chiến sĩ đặc công tinh nhuệ.
Là lính đặc công, đặc biết là công nước và công binh, nhiệm vụ chính của ông Xuân và đồng đội là đánh cầu, phá đường để cắt đứt các tuyến giao thông huyết mạch của đối phương. Trong bóng đêm đen đặc, những người lính đặc công ngâm mình hàng giờ dưới làn nước lạnh, bí mật áp sát chân cầu để gài mìn. Sự sống và cái chết chỉ cách nhau gang tấc, bởi vì chỉ cần sơ suất gây ra một tiếng động nhỏ, hay một sai sót kỹ thuật kích nổ, họ sẽ mãi mãi nằm lại dưới lòng sông.
Trong một trận càn ác liệt, ông Xuân cõng một đồng đội bị thương rút lui, đã không mai vấp phải mìn, mất một phần chân trái và 3 lần pahir cưa chân do đang tuổi phát triển, xương chân cứ thế trồi ra. Hành trình từ cõi chết của ông cũng đầy khốc liệt. Cuối năm 1969, ông được chuyển ra Bắc điều trị. Đoàn xe thương binh chở những người lính không còn lành lặng rởi xa chiến trường, nhưng bom đạn vẫn không buôn tha. Khi đoàn xe đi đến Hang Đá (Quảng Bình ), máy bay đối phương phát hiện và rút bom. “Xe cháy, 40 thương binh ngồi trên xe trúng bom hy sinh gần hết,chỉ còn vài người sống sót, trong đó có tôi”, ông xuân đau đớn nhớ lại.
Năm 1971, sau thời gian điều trị, ông Lê Huy Xuân phục viên trở về quê hương Bà Khê. Cơ thể không còn lành lặn nhưng ông vẫn hăng hái tham gia công tác địa phương. Suốt 33 năm (từ 1971-2004), ông làm tổ trưởng tổ tự quản, tham gia giữ gìn an ninh trật tự cho xóm làng. Dù thương tật hành hạ mỗi khi trái gió trở trời, ông vẫn cần mẫn làm thợ mộc, làm ruộng để lo cho con cái.



