CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: KÝ ỨC BẤT TỬ VÀ KHÁT VỌNG LÝ TƯỞNG
Kính thưa quý vị đại biểu, cùng toàn thể các đồng chí và các bạn thanh niên! Có một thời kỳ mà tình yêu lứa đôi hòa cùng tình yêu Tổ quốc, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong một khoảnh khắc mỏng manh. Đó là những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước—thời kỳ của "Hoa lửa". "Hoa" là biểu tượng cho tuổi trẻ, cho vẻ đẹp tinh khôi và khát vọng sống. "Lửa" là ngọn lửa chiến tranh khốc liệt, nhưng cũng chính là ngọn lửa nhiệt huyết, lòng yêu nước nồng nàn của hàng triệu con người Việt Nam.

1. Những đóa hoa nở giữa lòng chiến sự
Lật lại những trang sử vàng của dân tộc, chúng ta không khỏi xúc động trước hàng ngàn câu chuyện về những người con đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ.
Mười cô gái Ngã ba Đồng Lộc: Tại "tọa độ chết" Đồng Lộc (Hà Tĩnh), nơi hứng chịu hàng ngàn tấn bom đạn mỗi ngày, Tiểu đội 4 thuộc Đại đội 552 Thanh niên xung phong gồm 10 cô gái tuổi đời chỉ từ 17 đến 24 vẫn kiên cường bám trụ. Giữa làn bom đạn khốc liệt, họ cất tiếng hát át tiếng bom, dùng sức trẻ san lấp hố bom để giữ vững huyết mạch giao thông cho miền Nam. Chiều ngày 24/7/1968, một trận bom tàn khốc đã cướp đi sự sống của cả 10 chị. Họ ra đi khi tóc còn xanh, ước mơ còn dang dở, hóa thân thành 10 đóa hoa bất tử giữa đại ngàn.
Nữ bác sĩ Đặng Thùy Trâm: Xung phong vào chiến trường Đức Phổ (Quảng Ngãi) gian khổ, chị đã gửi gắm toàn bộ tuổi thanh xuân của mình để chữa trị cho thương bệnh binh. Giữa khói bom và sự thiếu thốn y tế, trang nhật ký của chị vẫn đong đầy tình yêu thương và lời thề sắt đá: “Đời phải trải qua bão táp nhưng không được cúi đầu trước bão táp”. Chị hy sinh khi mới 27 tuổi, ngực hướng về phía trước, tay vẫn ôm chặt hồ sơ bệnh án của đồng đội.
2. Sức mạnh nào làm nên thế hệ "Hoa lửa"?
Điều gì đã khiến những cô gái, cậu học sinh, sinh viên gác lại bút nghiên, gác lại những ước mơ riêng tư để dấn thân vào nơi hòn đạn mũi tên?
Đó là Lý tưởng sống cao đẹp: Lời gọi của Tổ quốc đã trở thành mệnh lệnh từ trái tim. Họ ra đi với tinh thần “Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước / Mà lòng phơi phới dậy tương lai”, xem việc hy sinh vì độc lập dân tộc là lẽ tự nhiên.
Đó là Tinh thần lạc quan cách mạng: Giữa chiến trường mịt mù khói đạn, họ vẫn thêu thùa, làm thơ, cất cao tiếng hát và trao nhau những lá thư tay chan chứa niềm tin vào ngày chiến thắng.
Đó là Tình đồng chí, đồng đội thiêng liêng: Họ chia nhau từng cọng rau rừng, ngụm nước suối, và sẵn sàng lấy thân mình che chắn cho nhau trước làn đạn kẻ thù.
3. Ngọn lửa thời đại trong tay thế hệ hôm nay
Thưa toàn thể các bạn!
Thế hệ "Thời hoa lửa" đã dâng hiến trọn vẹn tuổi trẻ của mình để chúng ta có được bầu trời hòa bình, độc lập và tự do của ngày hôm nay. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ngọn lửa của quá khứ không bao giờ tắt. Ngọn lửa ấy đang được trao lại cho thế hệ trẻ hôm nay.
Trách nhiệm của chúng ta hôm nay là gì?
1. Trân trọng và Biết ơn: Hãy ghi nhớ rằng mỗi phút giây bình yên ta đang sống, mỗi con đường ta đang đi đều được đổi bằng máu xương của bao thế hệ cha anh.
2. Sống có Lý tưởng và Trách nhiệm: Chuyển ngọn lửa "kháng chiến" năm xưa thành ngọn lửa của "Tri thức, Sáng tạo và Cống hiến". Không gục ngã trước khó khăn, không sống hoài, sống phí.
3. Hành động vì Quê hương: Nỗ lực học tập, lao động, làm chủ công nghệ và góp phần đưa Việt Nam vươn tầm ra thế giới.



