CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: KÝ ỨC CỦA CỰU QUÂN NHÂN CHÚ "NÚI"
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: KÝ ỨC CỦA CHÚ NÚI

Một ngày cuối tháng Giêng năm 2026, nắng xuân bắt đầu nhuộm vàng những con đường của xã Tân Phú Đông. Khác với vẻ yên ắng thường ngày, ngôi nhà nhỏ của chú Huỳnh Văn Núi – người cựu chiến binh ấp Bãi Bùn – hôm nay rộn rã tiếng cười nói của các bạn đoàn viên và các em học sinh trường THCS & THPT Phú Thạnh.
Nhìn những chiếc áo xanh tình nguyện đang thoăn thoắt quét dọn, lau chùi lại bàn thờ, sửa sang chiếc sân nhỏ để chuẩn bị đón Tết, chú Núi khẽ cười, ánh mắt tràn ngập niềm xúc động. Ở cái tuổi tròn lục tuần, sức khỏe đã vơi đi ít nhiều, sự hỗ trợ thắt chặt tình quân dân này đối với chú là một món quà Tết vô giá. Trút bỏ chiếc chổi, chiếc khăn lau, các bạn trẻ vây quanh chú Núi và các bác cựu chiến binh, háo hức chờ đợi được ngược dòng thời gian về những năm tháng hào hùng.
Khói bom và Thanh xuân nơi chiến trường
Chú Núi nhấp một ngụm nước trà, ánh mắt xa xăm như nhìn thấy lại chính mình của bốn mươi năm về trước. Giọng chú trầm ấm, vang lên giữa gian nhà lặng ngắt:
"Năm mươi, sáu mươi năm trước, đất nước mình đâu được yên bình như bây giờ các cháu ạ. Khi nghe tiếng gọi của Tổ quốc, chú và biết bao thanh niên thời đó, tuổi đời cũng chỉ bằng hoặc hơn các cháu ở đây một chút, đã gác lại bút nghiên, gác lại những ước mơ riêng để lên đường nhập ngũ."
Chú kể về những đêm hành quân xuyên rừng, vai nặng trĩu ba lô, đôi chân rớm máu vì muỗi đốt, sên cắn. Những trận chiến ác liệt, tiếng bom nổ đạn lạc vang trời, có những người đồng đội vừa mới cười nói cùng nhau ban nãy, chớp mắt đã ngã xuống, máu hòa vào đất mẹ.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
"Lúc đó có sợ không chú?" – Một em đội viên nhỏ tuổi rụt rè hỏi.
Chú Núi cười, vỗ vai em nhỏ: "Sợ chứ cháu, ai mà không sợ cái chết. Nhưng lúc nhìn thấy quê hương bị tàn phá, nhìn thấy gia đình mình chịu khổ, thì cái 'sợ' đó biến thành cái 'gan'. Chỉ có một niềm tin duy nhất: Phải chiến đấu để đổi lấy độc lập, để thế hệ sau này – chính là các cháu hôm nay – không còn phải biết đến mùi bom đạn."
Ngọn lửa truyền nối thế hệ
Những câu chuyện của chú Núi không chỉ có gian khổ, mà còn lấp lánh tình đồng chí, đồng đội chia nhau củ sắn lùi, nhường nhau từng hớp nước vối giữa cơn sốt rét rừng. Đó là những "thời hoa lửa" – nơi mà thanh xuân của một thế hệ đã cháy hết mình cho lý tưởng cao đẹp của Đảng, của dân tộc.
Dưới hiên nhà, các bạn đoàn viên, thanh niên và các em đội viên ngồi nghe mà mắt nhòe đi. Những trang lịch sử khô khan trên lớp học giờ đây bỗng trở nên sống động, gần gũi và thiêng liêng đến lạ kỳ qua lời kể của người nhân chứng sống.
Khép lại cuộc gặp gỡ bằng những cái ôm ấm áp và những lời chúc Tết chân tình gửi tới gia đình chú Núi. Ra về khi hoàng hôn buông xuống, nhưng trong lòng mỗi bạn trẻ xã Tân Phú Đông, một ngọn lửa khác đã được thắp lên. Đó là ngọn lửa của lòng biết ơn, của lòng tự hào dân tộc, và là lời hứa sẽ tiếp tục cống hiến sức trẻ, sự xung kích của mình để xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp – xứng đáng với xương máu mà thế hệ cha anh đã ngã xuống.



