CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA “Ký ức Trường Sơn – người lính năm xưa kể lại” - xã Đông
Cựu chiến binh Nguyễn Văn Lâm (nhân vật tổng hợp từ nhiều lời kể của các cựu chiến binh Trường Sơn)
Tôi là Nguyễn Văn Lâm, nhập ngũ khi vừa tròn 19 tuổi. Ngày ấy, đất nước còn chìm trong khói lửa của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Tôi được biên chế vào một đơn vị vận tải trên tuyến đường Trường Sơn – con đường mà sau này người ta gọi là “huyết mạch của Tổ quốc”.
Đêm hành quân không ánh đèn Những năm tháng ở Trường Sơn, không có khái niệm “ngày” hay “đêm” rõ ràng. Ban ngày máy bay địch quần thảo, ban đêm chúng tôi mới dám hành quân. Có những đêm đi trong rừng già, chỉ nghe tiếng côn trùng và tiếng dép cao su lội bùn.
Có lần, đoàn xe của tôi bị đánh phá gần khu vực A Lưới. Bom nổ sáng rực cả một góc rừng. Một đồng đội của tôi – Hòa – vừa chạy vừa kéo tôi nằm xuống hố tránh bom. Cậu ấy chỉ kịp nói: “Sống để đi tiếp phần đường còn lại cho Tổ quốc…”
Những lá thư không ghi địa chỉ Ở chiến trường, thư nhà là thứ quý giá nhất. Nhưng nhiều lá thư không bao giờ đến được tay người nhận. Có những người lính giữ thư trong ba lô suốt nhiều tháng, đến khi hy sinh, thư vẫn còn nguyên vẹn.
Tôi từng nhặt được một lá thư của một đồng đội đã ngã xuống. Trong đó chỉ có vài dòng: “Con nhớ mẹ. Nếu con không về, mẹ đừng buồn. Đất nước mình rồi sẽ yên bình.”
Tôi đã thay anh ấy gấp lại lá thư, giữ đến tận ngày hòa bình.
Khoảnh khắc hòa bình Sau chiến dịch lớn năm 1975, khi tin thắng lợi lan ra, cả đơn vị tôi lặng đi vài phút. Không ai nói gì, chỉ có nước mắt. Người ta ôm nhau giữa rừng, giữa những con đường còn mùi khói bom.
Tôi nhớ mãi cảm giác ấy – vừa nhẹ nhõm, vừa trống trải. Những người bạn từng cùng tôi đi qua bom đạn, nhiều người không còn trở về.
Lời nhắn của người lính già Bây giờ, khi đã già, tôi vẫn thường kể lại câu chuyện Trường Sơn cho con cháu nghe. Không phải để họ nhớ chiến tranh, mà để họ hiểu giá trị của hòa bình.
Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng tuổi trẻ, máu và nước mắt của cả một thế hệ.



