CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – KÝ ỨC TỪ CHIẾN TRƯỜNG QUẢNG TRỊ
hiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng trong ký ức của cựu chiến binh Nguyễn Xuân Sáng (sinh năm 1952, quê Hà Tĩnh), những năm tháng tuổi trẻ khoác trên mình màu xanh áo lính vẫn còn nguyên vẹn như mới hôm qua.
hiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng trong ký ức của cựu chiến binh Nguyễn Xuân Sáng (sinh năm 1952, quê Hà Tĩnh), những năm tháng tuổi trẻ khoác trên mình màu xanh áo lính vẫn còn nguyên vẹn như mới hôm qua.
Tháng 9 năm 1970, khi vừa tròn 18 tuổi, ông tình nguyện lên đường nhập ngũ theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Sau thời gian huấn luyện, ông cùng đồng đội hành quân vượt Trường Sơn vào chiến trường miền Nam. Những tháng ngày băng rừng, lội suối, đối mặt với bom đạn, thiếu thốn lương thực, bệnh tật và sự khốc liệt của chiến tranh đã tôi luyện ý chí của người lính trẻ.
Năm 1972, ông được điều động tham gia chiến đấu tại chiến trường Quảng Trị, nơi diễn ra những trận đánh ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Trong suốt 81 ngày đêm bảo vệ Thành Cổ Quảng Trị, mưa bom bão đạn dội xuống từng tấc đất. Đồng đội ngã xuống ngay bên cạnh, nhiều người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường khi tuổi đời còn rất trẻ. Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, những người lính vẫn một lòng kiên cường bám trụ, quyết tâm giữ từng vị trí chiến đấu với niềm tin sắt son vào ngày đất nước thống nhất.
Ông chia sẻ rằng, điều giúp những người lính vượt qua mọi gian khổ chính là tình đồng chí, đồng đội. Họ cùng nhau chia từng ngụm nước, từng nắm cơm, động viên nhau vượt qua đau thương và sẵn sàng hy sinh để bảo vệ đồng đội. Chính tình cảm thiêng liêng ấy đã trở thành sức mạnh để họ hoàn thành nhiệm vụ.
Trong quá trình chiến đấu, ông Nguyễn Xuân Sáng bị thương và sau này được công nhận là thương binh, mang trên mình thương tật với tỷ lệ 55%. Những vết thương chiến tranh vẫn còn đó, nhưng điều khiến ông trăn trở hơn cả là làm sao để thế hệ trẻ hôm nay hiểu được giá trị của hòa bình được đánh đổi bằng máu xương của biết bao người.
Ở tuổi ngoài 70, mỗi lần kể lại câu chuyện "Thời hoa lửa", ông vẫn không giấu được niềm xúc động khi nhắc về những người đồng đội đã anh dũng hy sinh trên chiến trường Quảng Trị. Với ông, ký ức ấy không chỉ là một phần cuộc đời, mà còn là lời nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình, sống có lý tưởng, tiếp nối truyền thống cách mạng, không ngừng học tập, rèn luyện và cống hiến để xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu đẹp.
Câu chuyện của cựu chiến binh Nguyễn Xuân Sáng không chỉ là ký ức của một người lính, mà còn là bản hùng ca về một thế hệ đã hiến dâng cả tuổi thanh xuân vì độc lập, tự do của dân tộc. Những câu chuyện ấy sẽ mãi là ngọn lửa truyền thống, hun đúc lòng yêu nước và khát vọng cống hiến trong mỗi đoàn viên, thanh niên hôm nay.



