CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: LÁ THƯ KHÔNG GỬI TRONG CUỐN SỔ TAY
Mùa xuân năm 1972, tại một căn hầm trú ẩn sát bờ sông Bến Hải (Quảng Trị), đại đội pháo binh của trung sĩ Lê Văn Nam đang đối mặt với những ngày tháng ác liệt nhất của chiến dịch. Đạn pháo từ bên kia sông liên tục trút xuống, cày xới tung tóe những hàng rào dây thép gai và làm sụt một góc giao thông hào. Trong khoảnh khắc lặng im ngắn ngủi giữa hai đợt oanh tạc, Nam tranh thủ ngồi sát vách hầm, lấy từ trong ngực áo ra một cuốn sổ tay nhỏ đã nhòe mực để viết dở những dòng nhật ký còn dang dở.
Trang giấy mở ra, đập vào mắt Nam là dòng chữ nắn nót của người bạn gái ở quê nhà gửi tặng từ mùa đông năm trước: "Dù cách trở muôn trùng, hãy luôn giữ vững niềm tin, anh nhé!". Nam mỉm cười nhẹ, cầm bút định viết tiếp những tâm sự về trận đánh sắp tới, về nỗi nhớ quê nhà da diết và cả lời hứa hẹn ngày về. Nhưng ngòi bút vừa chạm vào trang giấy thì một tiếng hú xé gió vang lên, tiếp theo là một quả pháo tầm xa phát nổ ngay sát cửa hầm.
Sức ép khủng khiếp từ vụ nổ làm đất đá sụt xuống ào ạt, vùi lấp cả góc hầm của Nam. Cuốn sổ tay trên tay anh văng ra, rơi xuống một vũng nước nhỏ đọng lại ở góc vách, trang giấy trắng bị nhòe đi một khoảng lớn bởi bùn đất và những giọt máu tươi rỉ ra từ vết thương ở bả vai Nam.
Khi đồng đội kịp đào bới, kéo Nam ra khỏi đống đất sụt, việc đầu tiên anh làm là quờ quạng tìm kiếm cuốn sổ tay bé nhỏ. Cầm cuốn sổ lem luốc trên tay, Nam nghẹn ngào mở ra. Dù phần lớn những dòng chữ anh chưa kịp viết đã nhòe đi trong nước và bùn, nhưng trang giấy mang lời nhắn nhủ của người thương vẫn còn nguyên vẹn, tỏa sáng giữa không gian tối tăm của chiến hào.
Chiến tranh khốc liệt có thể cướp đi nhiều thứ, nhưng không thể xóa nhòa đi tình cảm và ý chí sắt đá của những người lính. Cuốn sổ tay lem luốc vết máu và bùn đất năm ấy theo Nam suốt những năm tháng dọc dài chiến trường, và sau này trở thành một kỷ vật vô giá nhắc nhở ông về một thời hoa lửa không thể nào quên.



