Cựu Thanh niên xung phong

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: LÁ THƯ TRÊN TỜ BÁO QUÂN ĐỘI CŨ

Thanh Hóa13/08/2026Xã Cẩm Vân (Xã Cẩm Vân)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa thu năm 1972, tại một trạm giao liên ẩn mình dưới chân dãy Bạch Mã, đại đội của chiến sĩ trinh sát trẻ Văn Khải đang tạm dừng chân sau hành trình dài vượt tuyến. Suốt nhiều tuần liền hành quân xuyên đêm dưới mưa bom bão đạn, lương thực và quân dụng vơi dần, nhu cầu lớn nhất của những người lính trẻ không chỉ là hạt gạo, viên thuốc mà còn là một chút tin tức từ hậu phương hay một dòng chữ động viên để vực dậy tinh thần đang mỏi mệt.

Trong lúc thu dọn lại ba lô, Khải vô tình tìm thấy một tờ báo Quân đội nhân dân đã cũ rích, nhàu nát từ mấy tháng trước mà anh dùng để gói bọc đôi giày vải. Tờ báo bị rách mấy góc, mực in đã nhòe mờ theo mồ hôi và mưa rừng, nhưng ở một góc trang trong vẫn còn nguyên vẹn bài thơ viết về mùa thu Hà Nội của một tác giả vô danh.

Không chần chừ, Khải cẩn thận vuốt phẳng tờ báo lên vách hầm tối. Dưới ánh sáng le lói của ngọn đèn làm bằng vỏ đồ hộp, anh chậm rãi đọc to từng câu thơ cho cả tiểu đội cùng nghe. Giữa đại ngàn hoang vu, tiếng đọc thơ trầm ấm của Khải vang lên, ngân nga như mang theo cả hương hoa sữa, cả làn gió heo may và cái se lạnh của mùa thu thủ đô cách xa hàng ngàn cây số.

Đến giữa bài thơ, khi đọc đến câu nói về niềm tin chiến thắng và ngày sum họp, cậu lính trẻ người Thái Bình ngồi cạnh bỗng rưng rưng nước mắt. Cậu lấy từ trong ngực áo ra một mẩu giấy viết dở, ngập ngừng nhờ Khải dùng phần trống còn lại của tờ báo cũ để viết hộ một lá thư ngắn gửi về cho gia đình.

Khải gật đầu đồng ý. Anh dùng chiếc bút chì cùn, nắn nót viết từng chữ thay cho đồng đội lên lề tờ báo: "Mẹ và gia đình yên tâm, con vẫn hoàn thành tốt nhiệm vụ. Hẹn ngày hòa bình con sẽ trở về...". Tờ báo quân đội ngày hôm ấy không còn đơn thuần là một ấn phẩm thông tin chiến sự, mà đã hóa thành một nhịp cầu nhân ái, chứa đựng tình cảm, khát vọng và sự sẻ chia sâu sắc của những người lính giữa chốn chiến hào.

Lá thư viết vội trên tờ báo cũ được giao cho chiến sĩ giao liên tuyến sau mang đi. Dù chẳng biết tờ giấy mong manh ấy có vượt qua được bom đạn để đến tận tay người nhận hay không, nhưng hành động nhỏ bé ấy đã sưởi ấm trái tim của bao người lính trong giờ phút giải lao ngắn ngủi.

Hòa bình lập lại, Khải may mắn trở về quê hương và tiếp tục công tác trong ngành giáo dục. Dù đã đi qua bao mùa hoa tháng năm, ông vẫn giữ gìn cẩn thận một mảnh báo cũ hoen ố ngày nào trong cuốn sổ tay kỷ niệm. Mỗi lần nhìn lại, ký ức về đêm đọc thơ bên ánh đèn dầu và nghĩa tình đồng đội sâu nặng ở trạm giao liên năm xưa lại ùa về, sống động trọn vẹn trong tâm hồn người cựu chiến binh qua thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn