Cựu Thanh niên xung phong

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: LÁ THƯ TỪ MÙA HOA GẠO

Thanh Hóa13/08/2026Xã Cẩm Vân (Xã Cẩm Vân)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa xuân năm 1973, tại một trận địa pháo cao xạ ven sông Gianh (Quảng Bình), những cây gạo bên bờ sông đang độ nở hoa đỏ rực rỡ cả một góc trời. Trái ngược với khung cảnh rực rỡ của thiên nhiên, chiến hào nơi đây vẫn hằn in dấu vết khốc liệt của những trận oanh tạc vừa qua. Các chiến sĩ đang tất bật củng cố lại công sự, chuẩn bị cho những nhiệm vụ mới.

Trong giờ phút nghỉ ngơi ngắn ngủi buổi trưa, chiến sĩ trinh sát trẻ tuổi tên Hoan nhận được thư nhà từ cậu giao liên tuyến sau. Đó là lá thư được gửi đi từ mấy tháng trước của người mẹ nghèo ở quê nhà chiêm trũng miền Bắc, kèm theo một cánh hoa gạo khô được kẹp cẩn thận giữa hai trang giấy học trò.

Hoan nâng niu bức thư trên tay, hít hà mùi hương mộc mạc của quê nhà thoang thoảng bay ra. Đọc từng dòng chữ run run của mẹ: "Con ơi, ngoài quê mình mùa này hoa gạo nở đỏ rực trước ngõ. Cây gạo do chính tay ba con trồng trước lúc lên đường nay đã cao lớn lắm rồi. Mẹ và em ở nhà vẫn bình yên, con ở chiến trường hãy giữ gìn sức khỏe, hoàn thành nhiệm vụ để sớm về với gia đình...".

Đang đọc dở, Hoan bỗng nghe thấy tiếng bước chân khẽ khàng bên cạnh. Cậu lính trẻ quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt đầy thèm thuồng và xúc động của anh bạn đồng hương tên Tùng đang ngồi sát vách hầm. Tùng nhập ngũ cùng đợt với Hoan, nhưng từ ngày vào chiến trường đến nay, anh chưa từng nhận được một dòng tin tức nào từ gia đình vì quê nhà ở vùng sâu bị địch càn quét dữ dội.

Hiểu được nỗi lòng của người bạn đồng chiến hào, Hoan không ngần ngại nhẹ nhàng rút cánh hoa gạo khô màu đỏ thắm ra khỏi trang giấy, đặt vào lòng bàn tay Tùng.

“Cậu cầm lấy đi, coi như hoa gạo quê mình nở ở đây để đem lại may mắn. Mẹ tớ gửi thư ra là gửi cho cả tiểu đội mình đấy!” – Hoan mỉm cười ấm áp, vỗ nhẹ lên vai bạn.

Tùng nghẹn ngào, hai mắt rưng rưng cầm cánh hoa đỏ thắm trên tay. Giữa khói lửa chiến tranh lạnh lẽo, cánh hoa gạo khô mỏng manh ấy bỗng trở thành biểu tượng thiêng liêng của tình đồng chí, đồng đội keo sơn, của tình quê hương ấm áp đùm bọc lấy những người lính trẻ qua những tháng năm gian khổ.

Hòa bình lập lại, cả Hoan và Tùng đều may mắn trở về quê hương. Ký ức về bức thư mùa hoa gạo bên dòng sông Gianh năm nào mãi là một góc ký ức đẹp đẽ, sáng ngời trong tim những người cựu chiến binh, nhắc nhở họ về một thời hoa lửa hào hùng mà nghĩa tình sắt son không bao giờ phai nhạt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn