Câu chuyện thời hoa lửa - Lê Kim Sơn - ấp An Lạc A, xã Lương Hòa Lạc, tỉnh Đồng Tháp
Họ và tên (Ông, bà, người thân trong gia đình): Lê Kim Sơn
Năm sinh: 1954
Địa chỉ: ấp An Lạc A, xã Lương Hòa Lạc, tỉnh Đồng Tháp
Tivi chiếu hình ảnh những năm tháng hào hùng đã qua của lịch sử dân tộc Việt Nam, giai điệu bài hát “Chiến tranh vì dân tộc tự do” vang lên, làm sao em có thể hiểu hết những năm tháng gian khổ mà chiến tranh đã gây ra. Khi đang sống hạnh phúc, tận hưởng nền hòa bình, độc lập, thật vậy, khi chiến tranh xảy ra đã kéo theo biết bao hậu quả và để lại những nỗi đau, tinh thần và thể chất chưa thể nguôi ngoai.
Ngày bé cứ hay thắc mắc chiến tranh là gì, cứ hỏi ông và bà mãi. Tới mãi sau này em mới biết chiến tranh là giữa các nước hay liên minh các nước với nhau tương đương như thế cũng là những năm tháng khổ cực, ròng rã đi kháng chiến. Vào chủ nhật, em kêu ông bà kể, năn nỉ mãi ông bà mới kể về cuộc kháng chiến chống Pháp và Mỹ. Từ chiến thắng Điện Biên Phủ “lừng lẫy năm châu” năm 1954 chấm dứt ách thống trị của Pháp. Nếu kháng chiến chống Pháp là cuộc chiến tranh du kích thì kháng chiến chống Mỹ là cuộc chiến đấu với kẻ thù có tiềm lực quân sự, kinh tế hùng mạnh nhất thế giới. Hai cuộc kháng chiến là hai giai đoạn khác nhau nhưng đều có chung một ý chí: “Không có gì quý hơn độc lập tự do”. Những năm tháng kháng chiến là giai đoạn gian khổ nhưng hào hùng in đậm ký ức về tình đồng đội, sự hy sinh cao cả và lý tưởng yêu nước của cả một thế hệ. Đó là thời kỳ chiến tranh khốc liệt, gia đình di tản, trường học gián đoạn, nhưng con người vẫn lạc quan, đoàn kết. Những câu chuyện về “người đi xa” mang theo nỗi niềm mong ngóng của người thân, sự ra đi không hẹn ngày về. Những trận chiến ấy luôn khắc sâu trong tâm trí người ở lại và những người mãi mãi nằm sâu trong lòng đất, lạnh lẽo ấy, tiếc thương cho một cuộc đời ấy. Vào những ngày còn chiến tranh, cuộc sống của người dân vô cùng tạm bợ, phải di chuyển liên tục, gánh gồng bỏ lại ruộng vườn sau những trận bom, đạn. Nhà của tan nát gia đình ly tán, mẹ già mang con vợ trẻ đợi chồng, có người dành cả thanh xuân để đi kháng chiến nhưng một khi đi khó lòng trở về ấy đã để lại nỗi đau tinh thần lớn cho gia đình. Nhớ những người đồng đội họ không chỉ là đồng đội hay bạn bè, họ còn là một gia đình không ruột rà, máu mủ khi xa quê hương để đi kháng chiến. Mãi về sau gia đình ấy chỉ còn lại những nấm mộ lạnh lẽo, vậy thì ai sẽ bù đắp cho họ những mất mát lớn như thế?
Tuy chiến tranh đã biến mất, sau những năm tháng vất vả khổ cực ấy, đã trả lại cho chúng ta một đất nước bình yên, độc lập vốn dĩ thuộc về chúng ta. Nhưng những tiếng bom mìn, súng đạn, tiếng la hét vẫn còn in sâu sắc trong tâm trí người đi kháng chiến. Thời ấy gần một thế kỷ nhưng cứ ngỡ hôm qua. Sau khi nghe được câu chuyện của ông bà kể lại, thì em mới biết được hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu và nước mắt của thế hệ trước.
Sau tất cả thì nó chỉ giúp em hiểu được phần nào chứ làm sao có thể hiểu được tất cả giang khổ ấy, em vô cùng biết ơn và tự hào ông bà đã kể cho em nghe giúp em hiểu rằng sao cho xứng đáng với truyền thống vẻ vang của dân tộc.



