Câu chuyện thời hoa lửa-Lê Thị Huệ-Ấp Lương Phú C, xã Lương Hoà Lạc, tỉnh Đồng Tháp
Họ và tên (Ông, bà, người thân trong gia đình): Lê Thị Huệ
Năm sinh: 1959
Địa chỉ: Ấp Lương Phú C, xã Lương Hoà Lạc, tỉnh Đồng Tháp.
Chiếc ba lô cũ nằm lặng lẽ trên nóc tủ suốt hơn bốn mươi năm.
Nó đã bạc màu, quai đeo sờn rách, vài đường chỉ bung ra vì năm tháng. Mỗi lần dọn nhà, mẹ đều lau sạch bụi rồi lại cẩn thận đặt nó về đúng chỗ.
Nhiều lần, Huy hỏi:
– Mẹ ơi, sao mình không bỏ chiếc ba lô cũ này đi?
Mẹ chỉ mỉm cười:
– Vì trong đó có cả một thời tuổi trẻ của ba con.
Ba Huy đã mất khi cậu mới ba tuổi. Huy chỉ biết ba qua vài tấm ảnh đen trắng và những câu chuyện mẹ kể mỗi đêm.
Một chiều mưa, khi hai mẹ con dọn lại căn gác nhỏ, mẹ chậm rãi mang chiếc ba lô xuống.
– Hôm nay con đủ lớn rồi. Mẹ muốn con biết vì sao mẹ luôn giữ nó.
Bên trong ba lô không có vàng bạc hay kỷ vật quý giá. Chỉ có một cuốn sổ nhỏ, chiếc khăn tay đã úa màu, cây bút máy gãy nắp, một chiếc bi đông móp méo và vài lá thư.
Mẹ mở lá thư đầu tiên.
Nét chữ mạnh mẽ nhưng rất nắn nót.
"Em yêu!
Ở đơn vị, anh vẫn khỏe. Mỗi tối, nhìn bầu trời đầy sao, anh lại nhớ mái nhà nhỏ của mình. Anh nhớ tiếng em cười, nhớ mùi khói bếp và nhớ đứa con mà anh còn chưa kịp bế trên tay..."
Mẹ dừng lại, mỉm cười mà nước mắt lăn dài.
– Khi ba viết lá thư này, con còn chưa chào đời.
Huy lặng người.
Mẹ lấy tiếp một bức ảnh nhỏ.
Trong ảnh, ba mặc bộ quân phục đã cũ, nụ cười rất hiền. Sau lưng là một cánh rừng.
– Ba con lúc nào cũng cười như vậy sao mẹ?
– Ừ... Ba con bảo, người lính nếu còn biết cười thì sẽ còn có niềm tin.
Mẹ kể, ngày đất nước còn chìm trong khói lửa, ba xung phong ra mặt trận. Trước lúc đi, ông trồng trước sân một cây hoa giấy bé xíu.
Ba nói:
– Khi nào cây này phủ kín cổng, anh sẽ về.
Nhưng cây hoa giấy lớn lên từng ngày...
Còn ba thì mãi mãi không trở lại.
Ngày nhận giấy báo tử, mẹ ôm đứa con mới vài tháng tuổi đứng trước cổng nhà.
Cây hoa giấy hôm ấy vừa nở những bông hoa đầu tiên.
Mẹ khóc rất lâu.
Không phải vì oán trách.
Mà vì người hứa trở về đã gửi lại tuổi xuân của mình nơi chiến trường.
Năm tháng trôi qua.
Cây hoa giấy trước sân ngày một lớn.
Mỗi mùa hè, hoa nở đỏ rực như những đốm lửa.
Mỗi lần nhìn hoa, mẹ lại nhớ đến ba.
Nhớ người thanh niên hai mươi ba tuổi từng ôm giấc mơ xây một ngôi nhà nhỏ, nuôi con khôn lớn và cùng vợ già đi.
Những ước mơ rất đỗi bình thường.
Nhưng chiến tranh đã không cho ông cơ hội thực hiện.
...
Hôm ấy, Huy lặng lẽ gấp lại những lá thư.
Lần đầu tiên trong đời, cậu hiểu rằng chiến tranh không chỉ lấy đi những người lính.
Nó còn lấy đi tuổi trẻ của những người mẹ.
Lấy đi tuổi thơ của biết bao đứa trẻ chưa từng được gọi tiếng "ba".
Và để lại những chiếc ba lô cũ, những lá thư chưa kịp gửi, những lời hẹn mãi mãi không thành.
Chiều xuống.
Huy bước ra sân.
Cây hoa giấy vẫn nở rực dưới nắng.
Cậu nhẹ nhàng tưới nước cho cây rồi quay sang mẹ:
– Mẹ ơi, con sẽ giữ chiếc ba lô này.
Mẹ ngạc nhiên.
– Vì sao?
Huy mỉm cười:
– Để sau này con kể cho các con của con nghe rằng, hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có. Có những người đã gửi cả tuổi thanh xuân vào "thời hoa lửa" để chúng con được lớn lên trong tiếng chim hót, trong những ngày đến trường bình yên.
Mẹ ôm Huy vào lòng.
Ngoài hiên, gió khẽ lay những chùm hoa giấy đỏ.
Màu đỏ ấy không còn là màu của bom đạn.
Đó là màu của ký ức, của lòng biết ơn và của niềm tin rằng mỗi thế hệ sẽ tiếp tục gìn giữ hòa bình bằng sự tử tế, trách nhiệm và tình yêu dành cho quê hương, đất nước.
Bởi "thời hoa lửa" đã khép lại, nhưng những con người đã sống và hy sinh trong những năm tháng ấy sẽ mãi là những bông hoa đẹp nhất trong ký ức của dân tộc Việt Nam.

