Cựu Thanh niên xung phong

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: LÊ THỊ NHÂN – ĐÓA HOA KIÊN CƯỜNG TRÊN TUYẾN LỬA TRƯỜNG SƠN

Sinh năm 1952, bà Lê Thị Nhân thuộc thế hệ thanh niên "Ba sẵn sàng", rời xa quê hương khi tuổi đời còn rất trẻ để dấn thân vào nơi khói lửa. Ở cái tuổi thanh xuân đẹp nhất đời người, bà đã chọn khoác lên mình màu áo xanh TNXP, viết nên bản hùng ca về ý chí và lòng quả cảm của người phụ nữ Việt Nam.

Thanh Hóa12/04/2026Cô giáo Lê Thị Lan Anh (LĐ trường THCS Xuân Thiên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh năm 1952, bà Lê Thị Nhân thuộc thế hệ thanh niên "Ba sẵn sàng", rời xa quê hương khi tuổi đời còn rất trẻ để dấn thân vào nơi khói lửa. Ở cái tuổi thanh xuân đẹp nhất đời người, bà đã chọn khoác lên mình màu áo xanh TNXP, viết nên bản hùng ca về ý chí và lòng quả cảm của người phụ nữ Việt Nam.

Năm 1971, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn quyết liệt nhất, cô gái trẻ Lê Thị Nhân vừa tròn 19 tuổi đã hăng hái lên đường. Với thế hệ sinh năm 1952 của bà, ra trận không chỉ là trách nhiệm mà còn là mệnh lệnh từ trái tim. Bà rời quê hương với hành trang giản đơn, mang theo lý tưởng cao đẹp: "Đường chưa thông thì tim chưa thể ngừng đập".

Ký ức về "thời hoa lửa" của bà Nhân gắn liền với những đêm trắng bám trụ tại các trọng điểm đánh phá dọc tuyến đường Trường Sơn huyền thoại. Nhiệm vụ của bà cùng đồng đội là san lấp hố bom, phá bom nổ chậm và làm "cọc tiêu sống" để dẫn đường cho những đoàn xe chở quân, chở đạn vào miền Nam dưới ánh pháo sáng và làn mưa bom B-52.

Bà thường kể về những bữa cơm nắm trộn khói bom, bụi đường, những cơn sốt rét rừng hành hạ, nhưng tiếng hát vẫn vang lên át tiếng bom rơi. Giữa gian khổ, thiếu thốn trăm bề, chính tình đồng chí "chia ngọt sẻ bùi", sự sẻ chia tấm áo hay bát canh măng rừng đã giúp cô gái trẻ vượt qua mọi thử thách để giữ vững mạch máu giao thông dân tộc.

Hòa bình lập lại, bà Lê Thị Nhân trở về đời thường với bản lĩnh được tôi luyện qua lửa đạn. Những vết sẹo thời gian có thể làm bà yếu đi mỗi khi trái gió trở trời, nhưng tinh thần của người TNXP năm xưa chưa bao giờ nguội tắt. Ở tuổi xế chiều, bà vẫn luôn là tấm gương sáng tại địa phương, giáo dục lòng yêu nước và ý chí kiên cường cho thế hệ con cháu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn