Bài viết

Câu chuyện thời hoa lửa - Lê Văn Bé - Ấp An Lạc B, xã Lương Hoà Lạc, tỉnh Đồng Tháp

Đồng Tháp09/05/2026Lê Quốc Huy (Ấp An Lạc B, xã Lương Hoà Lạc, tỉnh Đồng Tháp)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Họ và tên (Ông, bà, người thân trong gia đình): Lê Văn Bé

Năm sinh: 1957

Địa chỉ: Ấp An Lạc B, xã Lương Hoà Lạc, tỉnh Đồng Tháp

Ông tôi sinh năm 1957, đúng vào thời điểm đất nước còn bị chia cắt. 17 tuổi khi bạn bè còn cắp sách đến trường, ông đã viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Năm 1974, ông theo đoàn quân và chiến trường miền Đông Nam Bộ. Những năm cuối kháng chiến chống Mỹ vô cùng khóc liệt. Ông kể, có lần hành Quân cả tuần trong rừng cao su Lộc Ninh, gạo hết phải ăn rau rừng, uống nước vũng trâu. Đêm nằm võng, pháo của địch dội xuống, đất đá bay rào, nhưng sáng ra cả đơn vị vẫn siết chặt tay nhau tiếp tục đi. Tháng tư năm 1975, ông cùng đồng đội tiến vào Sài Gòn trong chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử. Giây phút xe tăng húc đổ cổng Dinh Độc Lập, ông đã bật khóc vì biết từ nay đất nước đã liền một dải. Hòa Bình ông không chọn ở lại thành phố mà ông trở về Đồng Tháp, mang theo chiếc ba lô Sunhouse và đôi chân từng băng rừng lội suối để dựng lại quê hương. Ông đi đắp đê ngăn mặn, rồi làm cán bộ xã vận động bà con xóa đói giảm nghèo. Vết thương ở chân trái mỗi mùa mưa lại tái phát, nhưng ông chỉ cười “còn đi được là còn làm được”. Nghe ông kể, tôi vừa thương vừa ngưỡng mộ. Hương vị tuổi trẻ ông đã gửi hết nơi chiến trường, không có áo trắng sân trường. Ngưỡng mộ vì ý chí và sự hi sinh thầm lặng của một thế hệ. Tôi chợt hiểu Hòa Bình hôm nay có được phải đánh đổi bằng máu, mồ hôi và nước mắt. Câu chuyện của ông nhắc tôi phải sống có trách nhiệm hơn học chơi giỏi, làm việc tử tế, biết chia sẻ, để xứng đáng với những người đã ngã xuống với cả những người may mắn trở về như ông.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn