Cựu chiến binh

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA - Lê Văn Cước (1)

Bắc Ninh29/06/2026Nguyễn Quang Minh (THPT Yên Dũng 3)5 lượt xem0 lượt chia sẻ
Mỗi người lính bước ra từ khói lửa chiến tranh đều mang trong mình một mảnh ký ức thiêng liêng. Với những cựu chiến binh, quá khứ không phải là điều để lãng quên, mà là báu vật được dệt nên từ máu, nước mắt và lòng yêu nước sắt son. Dù bao thập kỷ đã trôi qua, những kỷ niệm thời chiến vẫn vẹn nguyên trong tâm trí, trở thành ngọn đuốc tinh thần soi sáng cho các thế hệ mai sau về một thời kỳ gian khổ nhưng vô cùng oanh liệt của dân tộc.Tháng 8 năm 1978, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, người thanh niên trẻ Nguyễn Văn Kì đã tạm biệt quê hương, gác lại những hoài bão đèn sách để khoác lên mình chiếc áo xanh người lính. Hành trang lên đường của ông thật giản dị: một chiếc ba lô sờn góc, chiếc mũ cối, đôi dép cao su và một trái tim rực cháy quyết tâm. Giây phút chia tay, giọt nước mắt của người mẹ tiễn con nơi đầu làng vừa là nỗi lo âu, vừa là niềm tự hào khôn xiết. Bước chân người lính trẻ hướng về phía trước, mang theo lời hẹn ước ngày chiến thắng trở về.Những năm tháng hành quân qua các cánh rừng đại ngàn là thử thách đầu tiên đối với ông Kì và đồng đội. Họ phải vượt qua những đỉnh đèo mây phủ, đối mặt với cái rét thấu xương của đêm rừng và cả những cơn sốt rét rừng ngã nước dai dẳng. Lương thực thiếu thốn, có những ngày hành quân dài chỉ có củ sắn lùi bẻ đôi, ngụm nước suối chia nhau ngậm cho đỡ khát. Nhưng chính trong cái khắc nghiệt ấy, tình đồng chí, đồng đội lại nở hoa. Họ dìu nhau qua dốc thẳm, nhường nhau chiếc chăn ấm trong đêm mưa, biến tình thương thành sức mạnh vượt qua mọi hiểm nguy.Chiến trường nơi ông Nguyễn Văn Kì chiến đấu diễn ra vô cùng khốc liệt. Ông không bao giờ quên trận đánh phòng ngự nghẹt thở tại cao điểm 105. Dưới làn mưa bom bão đạn của kẻ thù, ông cùng các chiến sĩ đã kiên cường bám trụ trận địa, quyết không lùi bước. Khói súng mịt mù, tiếng pháo gầm vang, nhiều đồng đội bên cạnh ông đã anh dũng hy sinh khi tuổi đời mười chín đôi mươi. Trong một đợt phản công, ông Kì bị sức ép của bom hất văng, tai ù đặc và máu thấm đỏ vai áo. Bản lĩnh người lính không cho phép ông ngã xuống; ông nén đau, tiếp tục nạp đạn, cùng đơn vị chiến đấu kiên cường cho đến khi đẩy lùi hoàn toàn đợt tiến công của địch.Sau ngày đất nước thanh bình, ông Nguyễn Văn Kì trở về đời thường với những vết thương trên da thịt và cả những mảnh đạn chưa thể lấy ra mỗi khi trái gió trở trời. Ông nâng niu từng kỷ vật thời chiến: chiếc bình tông móp méo, cuốn sổ tay hoen màu mực ghi tên những người đồng đội đã nằm lại nơi chiến trường, và chiếc gia huy quân đội. Góc nhỏ trong nhà ông nay trở thành không gian thiêng liêng, nơi ông tìm lại hình bóng của một thời tuổi trẻ hào hùng.Câu chuyện của cựu chiến binh Nguyễn Văn Kì là minh chứng sống động cho tinh thần thép của thế hệ đi trước. Đó không chỉ là hồi ức về một thời đạn bom, mà còn là lời nhắc nhở sâu sắc cho thế hệ trẻ hôm nay về giá trị của độc lập, tự do và trách nhiệm gìn giữ non sông.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA - Lê Văn Cước (1) | Câu chuyện thời hoa lửa