CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA- LÊ VĂN DŨNG
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA- LÊ VĂN DŨNG
Có một mùa trên mảnh đất Quảng Trị mà người ta không gọi bằng xuân, hạ, thu hay đông. Người ta gọi đó là mùa hoa lửa – khi bầu trời rực cháy bởi bom đạn, và mặt đất nở ra những “đóa hoa” đỏ bằng máu và lòng dũng cảm.
Trong mùa ấy, Lê Văn Dũng – một chàng trai 20 tuổi – đã sống và chiến đấu như một ngọn lửa.
Dũng là con của một gia đình làm nghề chài lưới. Tuổi thơ cậu gắn với con sông hiền hòa, với những buổi chiều thả lưới cùng cha. Cậu từng mơ sau này sẽ đóng một chiếc thuyền thật lớn, đưa mẹ đi dọc miền biển. Nhưng chiến tranh đến, cuốn đi tất cả. Ngôi nhà nhỏ bị bom phá sập, cha cậu không còn trở về sau một chuyến đi biển.
Ngày nhập ngũ, Dũng không khóc. Cậu chỉ lặng lẽ nhìn dòng sông lần cuối, rồi quay lưng bước đi.
Dũng được giao nhiệm vụ giữ một kho đạn nhỏ nằm gần chiến tuyến. Công việc tưởng chừng thầm lặng, nhưng lại vô cùng quan trọng. Cậu luôn nói với đồng đội:
“Chỉ cần còn đạn, mình còn đánh được.”
Những ngày tháng ấy, Quảng Trị đỏ rực như một biển lửa. Ban ngày khói bom cuồn cuộn, ban đêm pháo sáng xé toạc bầu trời. Dũng vẫn kiên trì bám trụ, bảo vệ kho đạn như bảo vệ chính sự sống của đơn vị.
Một đêm, địch phát hiện ra vị trí. Pháo bắt đầu dội xuống dồn dập. Đất rung chuyển, từng đợt lửa bùng lên dữ dội. Kho đạn có thể phát nổ bất cứ lúc nào.
Trong khoảnh khắc sinh tử, Dũng không chọn rút lui.
Cậu lao vào biển lửa, cố gắng chuyển từng thùng đạn ra xa. Mồ hôi hòa với bụi đất, máu thấm ướt vai áo. Mỗi bước chân là một lần đối mặt với cái chết.
Một tiếng nổ lớn vang lên.
Khi đồng đội chạy đến, họ chỉ kịp thấy ngọn lửa vẫn cháy, nhưng kho đạn đã được cứu. Dũng nằm lại bên cạnh, đôi tay vẫn còn ôm chặt một thùng đạn cuối cùng.
Cậu đã trở thành một phần của mùa hoa lửa ấy.
Nhiều năm sau, khi chiến tranh lùi xa, người ta dựng một tấm bia nhỏ nơi Dũng ngã xuống. Không phải để nhắc về cái chết, mà để nhớ về một con người đã sống rực rỡ.
Quảng Trị hôm nay đã xanh màu của hòa bình. Nhưng mỗi khi gió thổi qua, người ta như vẫn thấy đâu đó những “bông hoa lửa” năm xưa – và trong đó có Dũng, chàng trai đã dùng chính cuộc đời mình để giữ lửa cho ngày mai



