CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA - LÊ XUÂN HẠ
“Vai mang pháo ta vào công đồn
Tim óc ta mở đường chiến thắng
Lịch sử ghi nên trang truyền thống
Đánh độc lập hay đánh hiệp đồng.”
Trong những trang sử “thời hoa lửa” của dân tộc, có những năm tháng tuy đã lùi xa nhưng vẫn in đậm trong ký ức của bao thế hệ cựu chiến binh trên dải đất hình chữ S này. Đó không chỉ là những trận đánh khốc liệt giữ gìn bờ cõi, mà còn là những cuộc lên đường vì nghĩa vụ thiêng liêng với Tổ quốc và với con người. Trên vùng đất Yên Dũng, nơi dòng sông Thương lặng lẽ chảy, mang theo phù sa bồi đắp cho những cánh đồng quê, hôm nay vẫn còn một người lính năm xưa đang lặng thầm sống và cống hiến. Đó là ông Lê Xuân Hạ – một cựu chiến binh đã về hưu nhưng chưa bao giờ ngừng trách nhiệm với quê hương.
Ông sinh năm 1958, lớn lên trong những năm đất nước còn chia cắt, chiến tranh còn in dấu trên từng mái nhà, con ngõ. Năm 1976, khi vừa tròn mười tám tuổi – cái tuổi đẹp nhất của đời người – ông đã gác lại ước mơ riêng để hăng hái lên đường nhập ngũ, mang theo khát vọng được góp phần nhỏ bé của mình vào công cuộc bảo vệ Tổ quốc. Sau thời gian huấn luyện, ông cùng đơn vị nhận nhiệm vụ tham gia chiến dịch biên giới Tây Nam, trực tiếp chiến đấu chống lại tập đoàn phản động Pol Pot, vừa để bảo vệ biên cương, vừa để cứu nhân dân Campuchia khỏi thảm họa diệt quốc.
Nhắc đến những năm tháng ở Campuchia, giọng ông Hạ trầm xuống. Đó là quãng đời đầy gian khổ: khí hậu khắc nghiệt, rừng sâu nước độc, những cơn sốt rét rừng hành hạ thể xác, nhưng tinh thần của những người lính trẻ thì không hề chùn bước. Ông nhớ rõ nhất là những ngày đầu năm 1979, khi quân ta tiến quân giải phóng các tỉnh của Campuchia. “Lúc ấy, mục tiêu của chúng tôi không chỉ là tiêu diệt địch, mà còn là cứu sống những con người vô tội đang thoi thóp trong các trại tập trung của Khmer Đỏ”, ông nói, ánh mắt xa xăm, đượm nỗi suy tư.
Hình ảnh khiến ông xúc động nhất trong suốt cuộc đời lính chính là ánh mắt của người dân Campuchia khi thấy bộ đội Việt Nam. Ông kể về một ngôi làng hoang tàn mà đơn vị từng đặt chân tới: người dân ở đó đói khát, kiệt quệ, nhưng khi thấy những người lính Việt Nam, họ vẫn cố gắng lê bước ra chào đón. Trước những đôi mắt hốc hác mà chan chứa hy vọng ấy, các chiến sĩ – trong đó có ông – đã không ngần ngại nhường lại những nắm cơm, những gói lương khô cuối cùng cho các em nhỏ. “Nhìn các cháu ăn, tôi thấy như đang nhìn thấy anh em, con cháu mình ở quê nhà Việt Nam”, ông Hạ bộc bạch. Đó không chỉ là sự chia sẻ vật chất, mà là tình người vượt qua mọi biên giới.
Tuổi trẻ của ông đã gửi lại nơi xứ người trong những năm tháng bảo vệ bình yên cho cả hai dân tộc. Có những đồng đội của ông đã nằm lại mãi mãi dưới những cánh rừng xa lạ. Máu xương và sự hy sinh của họ – trong đó có phần đóng góp thầm lặng của ông Hạ – đã góp phần hồi sinh một đất nước, mang lại sự sống cho hàng triệu con người.
Câu chuyện của ông Lê Xuân Hạ không chỉ là ký ức riêng của một người lính, mà còn là mảnh ghép của lịch sử hào hùng của cả một thế hệ. Những người lính tình nguyện Việt Nam năm ấy đã viết nên một bản anh hùng ca về lòng nhân ái, về tinh thần quốc tế cao cả và về tình hữu nghị giữa các dân tộc. Là người con của thế hệ hôm nay, tôi cảm thấy vô cùng tự hào và biết ơn trước những cống hiến thầm lặng ấy. Ông – người lính mang trái tim Việt Nam ấm áp – đã và đang thắp lên ngọn lửa hòa bình, không chỉ cho quê hương mình, mà còn cho cả nước bạn láng giềng.



