CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA - Lê Xuân Quyết
Mỗi người lính đều mang trong mình một câu chuyện riêng. Với những ai đã từng đi qua chiến tranh, câu chuyện ấy được dệt nên từ lòng yêu nước nồng nàn, những hy sinh thầm lặng và ký ức không bao giờ phai. Dù năm tháng chiến tranh đã lùi xa, nhưng những kỷ niệm ấy vẫn còn sống mãi, nhắc nhở các thế hệ hôm nay về một thời hào hùng, oanh liệt của dân tộc.
Tháng 4 năm 1970, khi tuổi đời còn rất trẻ, chàng trai Lê Xuân Quyết đã quyết định nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, tạm gác lại những ước mơ riêng để lên đường nhập ngũ. Ngày chia tay quê hương, hành trang ông mang theo là niềm tin sắt son cùng ý chí quyết tâm bảo vệ độc lập, tự do cho dân tộc. Sau khi nhập ngũ, ông được đưa vào huấn luyện bài bản tại Binh chủng Pháo binh, hạ huấn luyện tại vùng đất Lộc Thanh, Thanh Hóa.
Kết thúc khóa huấn luyện, chiến sĩ trẻ Lê Xuân Quyết được điều động vào chiến trường Quảng Bình khốc liệt và biên chế vào Trung đoàn 591. Tại đây, ông được giao nhiệm vụ làm cảnh vệ, trực tiếp bảo vệ các đồng chí lãnh đạo chỉ huy như Thiếu tá Lê Văn Lẫm (quê Nghệ An, Trung đoàn trưởng Trung đoàn 591) và đồng chí Phạm Lâm (Chính ủy). Những ngày tháng làm nhiệm vụ bảo vệ cơ quan đầu não trung đoàn đã rèn luyện cho ông một bản lĩnh kiên cường, sự nhạy bén và tinh thần trách nhiệm cao độ trước mọi tình huống nguy hiểm.
Chiến trường miền Nam khi ấy vô cùng ác liệt. Ông Quyết đã cùng đồng đội tham gia vào những chiến dịch căng thẳng, cam go, trong đó có Chiến dịch Đường 9 Nam Lào. Ký ức về ngày 27 tháng 3 năm 1971 tại cao điểm 307 vẫn vẹn nguyên trong tâm trí ông. Đó là một trận đánh sinh tử khi ông bị trúng mảnh bom, bị thương nặng và buộc phải đưa về tuyến sau tại trạm ăn dưỡng Hạ Trạch để điều trị. Nhưng với tinh thần "chưa hết giặc là chưa dừng chiến đấu", sau khi phục hồi, ông lại rời Trung đoàn 5 để chuyển sang Trung đoàn 48, tiếp tục hành quân dấn thân vào chảo lửa Quảng Trị năm 1971.
Không chỉ làm nhiệm vụ cảnh vệ, ông Lê Xuân Quyết còn tham gia vào công tác trinh sát – một nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm. Ông đã cùng các cán bộ tác chiến và đồng chí Trung tá Cục phó Cục Cao xạ trực tiếp đi luồn sâu, khảo sát các tọa độ để đặt trận địa pháo và nắm bắt quy luật rải thảm của máy bay chiến lược B-52.
Trận đối đầu trực diện với "pháo đài bay" B-52 đầu tiên là kỷ niệm rùng mình mà ông không bao giờ quên. Khi ấy, bom đạn dội xuống xé toạc không gian, cắt đứt hoàn toàn hệ thống thông tin liên lạc bằng dây quay dã chiến. Nhận mật lệnh tối khẩn: Chỉ còn khoảng 30 phút đến 1 tiếng nữa, B-52 sẽ tiếp tục ném bom hủy diệt trạm xá của Trung đoàn 591, ông Quyết đã dũng cảm xung phong đi nối lại đường dây điện thoại để kịp thời truyền thông tin mật.
Giữa làn mưa bom bão đạn, bằng kinh nghiệm trinh sát dày dặn, ông vừa di chuyển vừa phán đoán hướng bom rơi. Một quả bom nổ tung ngay sát cạnh, chỉ cách vị trí ông nằm vỏn vẹn hơn một mét. Sức ép khủng khiếp khiến tai ông lùng bùng, không còn nghe thấy tiếng nổ lớn mà chỉ là một tiếng "bép" khô khốc, khói bom đen kịt bao trùm vạn vật. Ông nhanh chóng lăn mình xuống một hố bom gần đó để trú ẩn. Đất cát xung quanh nóng rực như thiêu như đốt, nhưng người chiến sĩ ấy vẫn cắn răng chịu đựng, nén đau đớn để bám trụ cho đến khi loạt bom dứt hẳn. Khi tỉnh dậy, ông cố nén vết thương ở tai, lập tức xuống trạm xá cùng đồng đội băng bó, cấp cứu cho các thương binh khác. Trận chiến sinh tử ấy diễn ra khi cuộc chiến tranh đã đi vào giai đoạn cuối.
Ngày đất nước hoàn toàn hòa bình, cựu chiến binh Lê Xuân Quyết trở về với cuộc sống đời thường, mang theo trên mình những vết thương của chiến tranh cùng vô vàn ký ức không thể nào quên. Những câu chuyện về lán ăn dưỡng, những lần nối dây thông tin dưới tầm bom rải thảm hay lằn ranh sinh tử nơi hố bom nóng rực... đối với ông đều là một phần máu thịt, là minh chứng cho một thời hoa lửa oanh liệt.
Câu chuyện của cựu chiến binh Lê Xuân Quyết không chỉ là những hồi ức về chiến tranh, mà còn là bài học sâu sắc về lòng yêu nước, tinh thần dũng cảm và sự hy sinh quên mình. Những câu chuyện ấy sẽ mãi là nguồn động viên, nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay không ngừng học tập, rèn luyện và trân trọng cuộc sống hòa bình, tự do mà mình đang có.



