CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA - LIỆT SĨ GIÁP VĂN KHÁNH
Liệt sĩ GIÁP VĂN KHÁNH sinh năm 1939, quê quán và trú quán tại thôn Cao Xá, xã Cao Xá, huyện Tân Yên, tỉnh Bắc Giang. Năm 1964, ông lên đường nhập ngũ, tham gia quân đội khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn ngày càng ác liệt. Trước khi hy sinh, ông giữ chức vụ B TRƯỞNG. Ngày 03 tháng 9 năm 1967, LIỆT SĨ GIÁP VĂN KHÁNH đã anh dũng hy sinh tại Vĩnh Phúc, để lại trọn vẹn tuổi xuân nơi chiến trường, góp phần bảo vệ quê hương, Tổ quốc.
Cao Xá – một làng quê trung du yên bình của huyện Tân Yên, tỉnh Bắc Giang – nơi những rặng tre xanh ngát ôm trọn xóm làng, nơi cuộc sống người dân bao đời gắn bó với ruộng đồng, con trâu, bờ bãi. Nhưng cũng chính từ mảnh đất bình dị ấy, đã có những người con lặng lẽ ra đi, gửi lại tuổi xuân nơi chiến trường để quê hương, đất nước được sống trong hòa bình. Trong số đó có LIỆT SĨ GIÁP VĂN KHÁNH – một người lính, một B TRƯỞNG gan dạ, kiên cường.
GIÁP VĂN KHÁNH sinh năm 1939, trong một gia đình nông dân nghèo nhưng giàu truyền thống yêu nước. Tuổi thơ của ông gắn liền với những buổi sớm theo cha ra đồng, những chiều giúp mẹ gánh lúa, chẻ củi. Lớn lên trong những năm tháng đất nước còn chia cắt, chiến tranh luôn rình rập, ông sớm hiểu rằng sự yên bình của làng quê không phải là điều tự nhiên có được, mà phải đánh đổi bằng máu xương của bao thế hệ.
Những năm đầu thập niên 1960, tiếng bom đạn ngày càng dội về miền Bắc. Tin tức chiến trường miền Nam, những đoàn thanh niên lên đường nhập ngũ, những tấm giấy báo tử gửi về quê khiến cả làng Cao Xá chìm trong không khí trầm lắng nhưng cũng đầy quyết tâm. Trước vận mệnh của Tổ quốc, GIÁP VĂN KHÁNH không chần chừ.
Năm 1964, ông tình nguyện lên đường nhập ngũ. Ngày chia tay quê hương, con đường làng quen thuộc bỗng trở nên dài hơn. Mẹ ông lặng lẽ tiễn con, không khóc thành tiếng, chỉ nắm chặt tay ông thật lâu như muốn truyền cho con tất cả tình thương và sức mạnh. Ông ra đi với lời hứa giản dị: “Con đi đánh giặc, khi nào đất nước yên bình con sẽ về.”
Trong quân ngũ, GIÁP VĂN KHÁNH nhanh chóng bộc lộ bản lĩnh của một người lính gương mẫu. Ông sống kỷ luật, chịu khó, luôn đi đầu trong huấn luyện và chiến đấu. Chính tinh thần trách nhiệm và sự gan dạ ấy đã giúp ông được cấp trên tin tưởng giao giữ chức vụ B TRƯỞNG. Với đồng đội, ông không chỉ là người chỉ huy mà còn là người anh, người bạn, luôn quan tâm, chia sẻ từng bát cơm, ngụm nước trong những ngày gian khổ.
Những năm 1966–1967, cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt. GIÁP VĂN KHÁNH cùng đơn vị làm nhiệm vụ tại VĨNH PHÚC – địa bàn trọng điểm thường xuyên bị máy bay địch đánh phá. Mỗi ngày trôi qua là một ngày đối mặt với hiểm nguy. Bom đạn có thể rơi xuống bất cứ lúc nào, nhưng ông và đồng đội vẫn kiên cường bám trụ, quyết không rời vị trí.
Trong những lúc gian nan nhất, GIÁP VĂN KHÁNH luôn là người đứng mũi chịu sào. Ông động viên anh em giữ vững tinh thần, sẵn sàng nhận phần nguy hiểm về mình để bảo vệ đồng đội. Đối với ông, trách nhiệm của một B TRƯỞNG không chỉ là mệnh lệnh, mà còn là sự hy sinh, là tấm gương để anh em noi theo.
Ngày 03 tháng 9 năm 1967, trong một trận chiến ác liệt tại VĨNH PHÚC, khi đang làm nhiệm vụ, B TRƯỞNG GIÁP VĂN KHÁNH đã anh dũng hy sinh. Ông ngã xuống giữa khói lửa chiến tranh, khi tuổi đời mới 28, để lại phía sau bao ước mơ còn dang dở. Sự hy sinh của ông đã góp phần bảo vệ trận địa, bảo vệ đồng đội, và giữ vững niềm tin chiến đấu cho những người còn ở lại.
Tin GIÁP VĂN KHÁNH hy sinh được gửi về Cao Xá trong nỗi nghẹn ngào. Cả làng lặng đi. Người mẹ già ngồi bên hiên nhà, mắt nhìn xa xăm về phía con đường làng, nơi ngày nào con trai bà đã khoác ba lô ra đi. Từ đó, trong ngôi nhà nhỏ ấy có thêm một bàn thờ liệt sĩ, và trong lòng quê hương có thêm một nỗi đau không bao giờ nguôi.
Năm tháng trôi qua, chiến tranh đã lùi xa. Cao Xá hôm nay đổi thay từng ngày: đường làng được bê tông hóa, trẻ em ríu rít đến trường, những mùa lúa chín vàng nối tiếp nhau. Nhưng giữa cuộc sống yên bình ấy, tên LIỆT SĨ GIÁP VĂN KHÁNH vẫn luôn được nhắc đến trong những dịp tưởng niệm, trong câu chuyện của người già kể cho con cháu nghe.
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA của LIỆT SĨ GIÁP VĂN KHÁNH là câu chuyện về một người lính bình dị nhưng kiên cường, về một B TRƯỞNG sẵn sàng hy sinh vì đồng đội, vì Tổ quốc. Máu xương của ông và biết bao liệt sĩ khác đã hòa vào đất mẹ, để hôm nay quê hương được yên bình, đất nước được độc lập, tự do.
Và mỗi mùa thu về, khi tiếng gió xào xạc qua hàng tre làng Cao Xá, người ta vẫn tin rằng, ở đâu đó, GIÁP VĂN KHÁNH – người con của quê hương – đang lặng lẽ dõi theo, mỉm cười thanh thản giữa hòa bình mà ông đã đánh đổi bằng cả tuổi xuân của mình.



