CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: LIỆT SĨ HOÀNG VĂN ĐỊCH
Việt Nam là một quốc gia đã trải qua hàng ngàn năm dựng nước và giữ nước, trong đó phần lớn thời gian nhân dân ta phải chiến đấu chống lại giặc ngoại xâm để bảo vệ độc lập, tự do cho dân tộc. Khi nhắc đến lịch sử giữ nước vẻ vang ấy, mảnh đất Tuyên Quang là một địa chỉ không thể không kể đến. Nơi đây từng là "Thủ đô Khu giải phóng", "Thủ đô Kháng chiến" – đầu não chính trị quan trọng của cách mạng Việt Nam, đồng thời cũng là quê hương của vô số chiến sĩ quả cảm. Một trong những tấm gương tiêu biểu ấy là liệt sĩ Hoàng Văn Địch, người lính dũng cảm đã từng lập nhiều chiến công bắn cháy xe tăng địch.
Liệt sĩ Hoàng Văn Địch sinh năm 1934, quê ở xã Quang Minh, tỉnh Tuyên Quang. Ông nhập ngũ giai đoạn 1959–1961, sau đó xuất ngũ trở về quê hương lập gia đình rồi tái nhập ngũ vào năm 1968. Người chiến sĩ ấy trở lại quân ngũ khi vừa có một mái ấm nhỏ: con gái lớn mới tròn 2 tuổi, còn đứa con út vẫn đang trong bụng mẹ. gạt lại hạnh phúc riêng tư, ông lên đường tiếp tục sứ mệnh bảo vệ Tổ quốc, để lại đằng sau một câu chuyện vô cùng xúc động về hành trình gần 60 năm ròng rã tìm cha của người con gái tên Nhớ.
Ngày cất tiếng khóc chào đời, vì quá vỡ òa cảm xúc và mong mỏi ngày đoàn tụ, ông đã đặt tên cho con gái lớn của mình là "Nhớ". Trên chiến trường khốc liệt, người anh hùng ấy đã chiến đấu quật cường, lập chiến công vang dội khi bắn cháy xe tăng địch và được cử ra Bắc học tập. Thế nhưng, khi chưa kịp về đoàn tụ với gia đình, người lính ấy đã anh dũng hy sinh trong một trận giao tranh tại Củ Chi.
Con gái ông – bà Hoàng Thị Nhớ – đã dành hơn nửa đời người đi tìm lại thông tin và phần mộ của người cha thân yêu. Sau gần 60 năm ròng rã, cuối cùng hành trình tìm cha đầy cảm động của bà đã được tái hiện trong chương trình Sao sáng dẫn đường vào tháng 7 năm 2026. Tại đây, bà đã nhận lại bộ hồ sơ kỷ vật của cha, gồm giấy chứng minh quân nhân, giấy gọi nhập ngũ và quyết định cử ra Bắc học – những giấy tờ vẫn còn nguyên vẹn dù đã loang sẫm vết máu của người anh hùng.
Câu chuyện không chỉ cho chúng ta thấy lòng quả cảm, tinh thần chiến đấu kiên cường của người con đất Việt, mà còn khắc họa tấm lòng hiếu thảo, tình yêu thương vô bờ bến của người con gái dành cho cha mình. Qua đó, ta càng cảm nhận sâu sắc hơn những nỗi đau, mất mát không gì bù đắp nổi do chiến tranh để lại. Thế hệ trẻ hôm nay cần biết ơn sâu sắc công lao to lớn của các thế hệ đi trước, biết trân trọng giá trị của hòa bình để nỗ lực học tập, cống hiến, xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp, xứng đáng với sự hy sinh vô giá của cha anh.



