Câu chuyện thời hoa lửa – liệt sĩ La Văn Cầu .
La Văn Cầu là một chiến sĩ dũng cảm tham gia quân đội khi còn rất trẻ, trong kháng chiến chống Pháp Chiến công tiêu biểu Trong Chiến dịch Biên giới 1950, khi bị thương nặng ở tay, ông vẫn tiếp tục chiến đấu. Có truyền lại rằng ông đã xin xử lý cánh tay bị thương để tiếp tục mang bộc phá, hoàn thành nhiệm vụ mở đường cho đơn vị. Là người liệt sĩ thể hiện ý chí kiên cường, tinh thần “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”
Trong Chiến dịch Biên giới 1950, La Văn Cầu khi đó chỉ là một chiến sĩ trẻ. Nhiệm vụ của anh là mang bộc phá để phá hàng rào và lô cốt của địch một nhiệm vụ cực kỳ nguy hiểm, gần như “đi mà không hẹn ngày về”.Khi đang bò dưới làn đạn dày đặc, một viên đạn đã bắn trúng cánh tay phải của anh, gần như làm nó không còn cử động được nữa. Máu chảy rất nhiều, cơn đau dữ dội.Nhưng nếu dừng lại, cả đơn vị phía sau sẽ bị chặn đứng.Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, La Văn Cầu đã đưa ra một quyết định khiến ai nghe cũng lặng người:Anh nhờ đồng đội chặt đứt cánh tay bị thương để tiếp tục ôm bộc phá xông lên.Không ai dám làm.Anh nghiến răng, tự mình dùng dao xử lý vết thương, rồi tiếp tục bò về phía lô cốt, đặt bộc phá và hoàn thành nhiệm vụ.Tiếng nổ vang lên mở đường cho đơn vị tiến công. Sau trận chiến, anh sống sót. Nhưng điều khiến người ta nhớ mãi không chỉ là chiến công, mà là ý chí phi thường: vượt qua nỗi đau thể xác để hoàn thành nhiệm vụ vì đồng đội.Câu chuyện của La Văn Cầu không phổ biến như một số anh hùng khác, nhưng mỗi khi được kể lại, nó luôn khiến người nghe phải lặng đi vì đó không chỉ là lòng dũng cảm, mà còn là sự hy sinh đến tận cùng.



