CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – LIỆT SĨ NGUYỄN ĐĂNG CHỨC (1)
Liệt sĩ Nguyễn Đăng Chức sinh năm 1944, tại quê hương Việt Ngọc – Tân Yên – Bắc Giang, một vùng quê giàu truyền thống yêu nước, nơi con người sống giản dị, thủy chung và luôn đặt nghĩa lớn của dân tộc lên trên lợi ích riêng. Sau này, ông sinh sống và gắn bó lâu dài với quê hương Cao Xá – Tân Yên – Bắc Giang, nơi đã trở thành mái nhà thân thuộc, gắn liền với cuộc đời lao động và lý tưởng cách mạng của ông
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – LIỆT SĨ NGUYỄN ĐĂNG CHỨC
Tuổi thơ và những năm tháng trưởng thành của Nguyễn Đăng Chức diễn ra trong bối cảnh đất nước còn nhiều biến động. Khi ông lớn lên, Tổ quốc đang phải đối mặt với cuộc chiến tranh xâm lược ngày càng khốc liệt. Hình ảnh quê hương bị bom đạn tàn phá, tin tức về những người con ưu tú hy sinh ngoài mặt trận đã sớm hun đúc trong ông tinh thần yêu nước và ý thức trách nhiệm của một người công dân đối với vận mệnh dân tộc. Tháng 5 năm 1972, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ đang bước vào giai đoạn quyết liệt, Nguyễn Đăng Chức lên đường nhập ngũ. Ở tuổi hai mươi tám – cái tuổi mà nhiều người đã có gia đình, cuộc sống riêng ổn định – ông vẫn sẵn sàng gác lại mọi dự định cá nhân để khoác ba lô ra trận. Quyết định ấy thể hiện rõ bản lĩnh, lòng dũng cảm và tinh thần đặt lợi ích của Tổ quốc lên trên hết. Trong môi trường quân đội, Nguyễn Đăng Chức nhanh chóng thích nghi và trưởng thành. Với tác phong nghiêm túc, tinh thần trách nhiệm cao và kinh nghiệm sống dày dạn, ông được đồng đội tin tưởng, cấp trên ghi nhận và giao giữ quân hàm Trung sĩ. Ở cương vị của mình, ông không chỉ hoàn thành tốt nhiệm vụ chiến đấu mà còn là chỗ dựa tinh thần cho những đồng đội trẻ tuổi hơn, luôn tận tình hướng dẫn, động viên và sẻ chia trong mọi hoàn cảnh. Chiến trường mặt trận phía Nam những năm 1972–1973 là nơi diễn ra nhiều trận đánh ác liệt, bom đạn kẻ thù trút xuống không ngừng. Giữa mưa bom, bão đạn, người Trung sĩ Nguyễn Đăng Chức vẫn kiên cường bám trụ, cùng đơn vị thực hiện nhiệm vụ, giữ vững trận địa. Những cuộc hành quân xuyên rừng, những bữa ăn vội bên hầm hào, những đêm không ngủ vì cảnh giác cao độ… tất cả đã trở thành một phần cuộc sống của người lính nơi tiền tuyến. Dù đối mặt với muôn vàn hiểm nguy, Nguyễn Đăng Chức vẫn giữ vững niềm tin vào thắng lợi cuối cùng của dân tộc, vào ngày đất nước được hoàn toàn giải phóng, nhân dân được sống trong hòa bình, tự do. Chính niềm tin ấy đã giúp ông và đồng đội vượt qua gian khổ, tiếp tục chiến đấu không quản hy sinh. Ngày 23 tháng 12 năm 1973, trong khi đang làm nhiệm vụ tại mặt trận phía Nam, Trung sĩ Nguyễn Đăng Chức đã anh dũng hy sinh. Ông ngã xuống khi đất nước vẫn còn chia cắt, khi hòa bình còn là khát vọng cháy bỏng của cả dân tộc. Sự hy sinh của ông là mất mát lớn đối với gia đình, quê hương, đơn vị, nhưng đồng thời cũng là minh chứng cao đẹp cho tinh thần “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh” của người lính Việt Nam. Chiến tranh đã lùi xa, đất nước hôm nay đã hòa bình, thống nhất và đang từng ngày đổi mới. Nhưng hình ảnh người Trung sĩ Nguyễn Đăng Chức – người con của quê hương Việt Ngọc – Cao Xá, Tân Yên, Bắc Giang – vẫn mãi sống trong ký ức của quê hương và trong lịch sử đấu tranh anh dũng của dân tộc. Máu xương của ông và bao anh hùng liệt sĩ khác đã góp phần làm nên nền độc lập, tự do mà các thế hệ hôm nay đang được thụ hưởng. Xin kính cẩn nghiêng mình tưởng nhớ liệt sĩ Nguyễn Đăng Chức.
Sự hy sinh của ông là ngọn lửa thiêng liêng thắp sáng truyền thống yêu nước, để các thế hệ hôm nay và mai sau luôn khắc ghi công lao của những người đã hiến trọn cuộc đời mình cho Tổ quốc Việt Nam thân yêu.



