Câu chuyện thời hoa lửa – Liệt sĩ Phạm Văn Chiến
Ngày 12 tháng 2 năm 1973, trong một trận đánh ác liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, ông anh dũng hi sinh. Tổ quốc ghi công ông là liệt sĩ, Nhà nước truy tặng Huân chương Kháng chiến hạng Nhì.
Dưới những năm tháng thời hoa lửa, cuộc đời người anh hùng Phạm Văn Chiến – sinh năm 1941, quê xã Bình Ninh, huyện Tam Bình, Vĩnh Long – sáng lên như ngọn đuốc của lòng trung kiên. Năm 1965, khi đất nước chìm trong bom đạn, ông rời người vợ trẻ Nguyễn Thị Xuân và đàn con thơ để lên đường kháng chiến, mang theo lời hứa giản dị: “Ngày hòa bình anh sẽ về.”
Nhưng chiến tranh tàn khốc đã cướp mất điều bình dị ấy. Ở quê nhà, chị Nguyễn Thị Xuân một mình tảo tần qua từng mùa mưa nắng, gánh vác cả gia đình, nuôi các con khôn lớn.
Ngày 12 tháng 2 năm 1973, trong một trận đánh ác liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, ông anh dũng hi sinh. Tổ quốc ghi công ông là liệt sĩ, Nhà nước truy tặng Huân chương Kháng chiến hạng Nhì.
Những năm giặc càn quét, nhà cửa cháy rụi, gia đình không còn giữ được một tấm ảnh nào của ông. Hình bóng người cha, người chồng chỉ còn sống trong ký ức của những người thân – mơ hồ nhưng thiêng liêng, như ngọn lửa không tắt trong tim.Tấm gương của cha thấm sâu vào từng bước trưởng thành của họ. Đặc biệt, người con gái giữa – Phạm Thị Thu Hương – nay đã trở thành cô giáo, tiếp nối truyền thống của cha: mang tri thức, tình yêu quê hương và lòng biết ơn thế hệ đi trước đến với các thế hệ học trò.
Câu chuyện về liệt sĩ Phạm Văn Chiến không chỉ là nỗi nhớ của một gia đình, mà còn là bản tráng ca bất tử của biết bao người con đất Việt đã ngã xuống để đất nước hôm nay được bình yên.


