Câu chuyện thời hoa lửa - liệt sĩ Vũ Xuân Thiều
Trong những ngày cuối năm 1972, khi Hà Nội trải qua 12 ngày đêm khói lửa, có một trận đánh đã
đi vào huyền thoại bởi sự can trường đến mức không tưởng. Ðó là trận đánh của người phi công
trẻ Vũ Xuân Thiều. Ông sinh ra trong một gia đình có 10 người con và là người con thứ bảy.Sinh
năm 1945 và ông trốn gia đình để nhập ngũ khi đang học đại học vào năm 1965.
Ðêm đó, bầu trời miền Bắc đen kịt và rung chuyển bởi tiếng động cơ của những "pháo đài bay"
B-52. Vũ Xuân Thiều nhận lệnh cất cánh từ một sân bay dã chiến trong điều kiện cực kỳ khó
khăn. Khi phát hiện mục tiêu trên vùng trời Sơn La, ông đã phóng hai quả tên lửa nhưng chiếc
B-52 chỉ bị cháy mà chưa rơi ngay. Trong tích tắc, ông hiểu rằng nếu để nó chạy thoát, nó sẽ tiếp
tục trút bom xuống những mái nhà, những ngôi trường và những người dân vô tội.
Vũ Xuân Thiều đã đưa ra một quyết định mà sau này lịch sử gọi là "quả tên lửa thứ ba". Ông
không quay đầu, cũng không tìm cách thoát thân. Ông nhấn ga, đẩy tốc độ máy bay lên cao nhất
và lao thẳng chiếc MiG-21 của mình vào khối sắt thép khổng lồ của kẻ thù. Một quầng lửa khổng
lồ bùng lên giữa không trung, chiếc B-52 tan xác, và người phi công 27 tuổi ấy cũng đã tan vào
bầu trời xanh của Tổ quốc.
Sự hy sinh của Vũ Xuân Thiều không phải là sự bốc đồng, mà là sự lựa chọn của một người lính
đã thề bảo vệ đất nước bằng mọi giá. Ông ngã xuống khi tuổi đời còn quá trẻ , để lại sau lưng
những ước mơ của một chàng thanh niên Hà Nội hào hoa. Khi viết về ông, tôi nhận ra rằng thời
hoa lửa ấy rực rỡ bởi chính những con người dám sống và dám chết vì lý tưởng như thế. Ðó chính
là tấm gương lớn nhất để sinh viên chúng tôi soi vào và nỗ lực hơn trong học tập, rèn luyện hôm
nay.


