CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – LIỆT SỸ, BÁC SĨ ĐẶNG THÙY TRÂM
Đặng Thùy Trâm sinh ra trong một gia đình tri thức tại Hà Nội, nơi chị đã lớn lên trong tình yêu thương và sự giáo dục vẹn toàn. Sau khi tốt nghiệp Đại Học Y Khoa Hà Nội năm 1996, thay vì chọn một công việc ổn định tại thủ đô , chị đã nghe theo tiếng gọi của Tổ Quốc, tình nguyện xung phong vào chiến trường miền Nam khốc liệt. Điểm đến của chị là huyện Đức Phổ, tỉnh Quảng Ngãi – một “ chảo lửa” thực sự với những trận càng quét liên miên của địch.
Tại trạm xá nhỏ giữa rừng sâu, bác sĩ Thùy Trâm đã làm việc quên mình .Trong điều kiện thiếu thốn đủ đường, từ thuốc men đến dụng cụ y tế , chị vẫn kiên cường cùng đồng đội cứu chữa cho hàng ngàn thương bệnh binh và nhân dân địa phương . Không chỉ là một bác sĩ giỏi chuyên môn,chị còn là một người chị người đồng chí với tấm lòng nhân hậu bao dung.Chị chăm sóc thương binh bằng cả tình thương gia đình,chia sẻ với họ từng bát cháo,từng lời động viên trong những giây phút lằn ranh giữa sự sống và cái chết.
Giữa những khoảng lặng hiếm hoi của tiếng bom đạn, chị đã trút bầu tâm sự vào những trang nhật ký. Đó là nơi lưu giữ một tâm hồn nhạy cảm, yêu cái đẹp, yêu hòa bình nhưng cũng vô cùng can đảm,quyết liệt trước kẻ thù. Ngày 22/6/1970 trong một trận càn lớn của địch Đặng Thùy Trâm đã anh dũng hi sinh khi chưa đầy 28 tuổi,tay vẫn giữ chặt súng để bảo vệ trạm xá và các thương binh. Chị ngã xuống khi đang độ tuổi đẹp đẽ rực rỡ nhất của đời người con gái,để lại niềm tiếc thương vô hạn cho đồng đội và nhân dân.
Vượt qua giới hạn của không gian và thời gian, Bác sĩ Đặng Thùy Trâm không chỉ là một nhân vật lịch sử, mà là một biểu tượng vĩnh cửu về lý tưởng sống cao đẹp nhất của tuổi trẻ Việt Nam. Câu chuyện về bác sĩ Đặng Thùy Trâm và cuốn nhật ký “ lửa cháy” của chị đã trở thành ngọn đuốc soi sáng cho thế hệ trẻ hôm nay. Chị là minh chứng sống động nhất cho lý tưởng “ Đời người chỉ sống có một lần, phải sống sao cho khỏi xót xa, ân hận vì những năm tháng đã sống hoài, sống phí ”. Sự hi sinh anh dũng của chị không phải là dấu chấm hết, mà là một lời tuyên ngôn sắt son về khát vọng hòa bình và cống hiến. Di sản chị để lại không chỉ là những kỷ vật chiến tranh, mà là một ngọn đuốc thiêng liêng, truyền cảm hứng và thôi thúc thế hệ trẻ hôm nay không ngừng rèn luyện, sống có trách nhiệm và tiếp bước con đường xây dựng đất nước, để giữ mãi ngọn lửa nhiệt huyết của tuổi trẻ trong từng nhịp đập của trái tim



