Câu chuyện thời hoa lửa - Liệt sỹ Bành Văn Còn
Trong lịch sử đấu tranh cách mạng của dân tộc Việt Nam, có những con người đã sống và cống hiến một cách thầm lặng, không ồn ào, không hào quang, nhưng sự hy sinh của họ lại góp phần làm nên thắng lợi vĩ đại của đất nước. Và ông cả của em ông Bành Văn Còn, còn gọi là Nguyễn An Đông hay Hai Đông, sinh năm 1923, là một con người như thế – một chiến sĩ tình báo cách mạng kiên trung, một trí thức yêu nước, một tấm gương sáng về lòng trung thành và sự hy sinh vì Tổ quốc.Câu chuyện được chia sẻ từ Học sinh Ngô Hoàng Trâm Anh-Lớp 11A8
Trong quá trình hoạt động, ông từng bị địch bắt và giam giữ tại Khám Chí Hòa - một trong những nhà tù khét tiếng thời bấy giờ. Những ngày tháng trong tù không làm ông khuất phục, trái lại càng tôi luyện thêm ý chí và tinh thần cách mạng. Ngay trong chốn lao tù, ông cùng những người đồng đội đã sáng tác và đối đáp với nhau những bài thơ đầy cảm xúc, thể hiện tinh thần lạc quan, niềm tin vào thắng lợi cuối cùng của cách mạng. Bài thơ dưới đây là đoạn đối đáp giữa đồng chí Nguyễn Văn Thanh và đồng chí Nguyễn An Đông bày tỏ sự nhung nhớ mẹ già:
Khám lạnh canh khuya nhớ mẹ già
Tuổi đời sáu mươi tóc sương pha
Gian truân đau khổ từng giai đoạn
Nhớ cháu, thương con, dạ xót xa!
(Nguyễn Văn Thanh)
Khám lạnh canh khuya nhớ mẹ
Tôi cũng như anh có mẹ già
Cần cù bao quản tóc sương pha
Cho con trọn hiếu cùng dân tộc
Đất nước nặng tình, há xót xa!
(Nguyễn An Đông)
Những vần thơ ấy không chỉ là nguồn động viên tinh thần mà còn là minh chứng cho sức mạnh tinh thần bất khuất của người chiến sĩ cộng sản. Cùng với đó là những bài thơ mà họ đã bày tỏ nỗi niềm nhớ nhung người chồng, người con của mình đồng thời là sự tin tưởng, chờ đợi ngày hòa bình:
Văng vẳng bên tai tiếng khóc chồng
Của người thiếu phụ chốn phòng không
Ngày ngày rầu rỉ bên song cửa
Đăm đắm phương trời mỏi mắt trông!
(Nguyễn Văn Thanh)
Hãy dịu dần đi tiếng khóc chồng
Còn bao hiền phụ cảnh phòng không
Năm qua tháng lại kiên tâm đợi
Dạy trẻ nuôi già thay ngóng trông!
(Trương Văn Biên)
Nhắn nhủ ai kia chớ khóc chồng
Tan rồi phải hiệp, lẽ nào không
Chàng về vang tiếng hoàn ca khúc
Khỏi phụ lòng nàng mỏi mắt trông.
(Nguyễn An Đông)
Tôi nhớ tôi thương tôi khóc chồng
Cớ sao ông lại bảo là không?
Việc nhà, việc nước tôi lo đủ
Còn chút thời gian, tôi ngóng trông!



