Bài viết

Câu chuyện thời hoa lửa - Liệt sỹ Nguyễn Văn Trỗi

Trong dòng chảy lịch sử đầy tự hào của dân tộc Việt Nam, có những người anh hùng đã hóa thân thành bất tử chỉ trong những khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng lẫy lừng. Sự hy sinh của họ không chỉ là mất mát, mà là lời khẳng định đanh thép về khát vọng tự do. Nguyễn Văn Trỗi, sinh năm 1940, chính là một con người như thế – một công nhân yêu nước, một chiến sĩ biệt động Sài Gòn kiên trung, người đã biến pháp trường thành nơi luận tội kẻ thù.

Gia Lai21/04/2026Liên Chi đoàn Khoa Khoa học Xã hội và Nhân văn (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Trường Đại học Quy Nhơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Văn Trỗi sinh ra trong một gia đình nghèo có truyền thống cách mạng tại Quảng Nam. Lớn lên trong cảnh đất nước bị chia cắt, ông vào Sài Gòn làm thợ điện tại nhà máy điện Chợ Quán. Chính môi trường lao động khắc nghiệt và chứng kiến cảnh bất công của chế độ thực dân mới đã sớm hun đúc trong ông lòng căm thù giặc sâu sắc. Năm 1963, ông chính thức gia nhập tổ chức biệt động, trực tiếp tham gia vào những trận đánh then chốt ngay giữa lòng đô thị Sài Gòn – nơi được mệnh danh là "hang ổ" của địch.

Nhiệm vụ cuối cùng của ông là đặt mìn tại cầu Công Lý để tiêu diệt phái đoàn quân sự cấp cao của Mỹ. Dù kế hoạch không thành do bị lộ và ông bị bắt, nhưng tinh thần của Nguyễn Văn Trỗi trong những ngày bị giam cầm đã khiến kẻ thù phải khiếp sợ. Đối mặt với những trận đòn roi tra tấn dã man và cả những lời dụ dỗ ngon ngọt, ông vẫn giữ vững khí tiết, không một lời khai báo, một lòng bảo vệ tổ chức và đồng đội.

Hình ảnh của Nguyễn Văn Trỗi không chỉ là một chiến sĩ biệt động mưu trí, mà còn là biểu tượng của sự hy sinh quên mình vì đại nghĩa. Lòng yêu nước tuyệt đối: Sẵn sàng hy sinh hạnh phúc riêng (ông bị bắt chỉ sau khi cưới vợ vài tuần) để phụng sự Tổ quốc. Khí tiết lẫm liệt: Tại pháp trường, ông đã từ chối bịt mắt để được nhìn thấy đất nước lần cuối và hô vang những khẩu hiệu khẳng định chủ quyền dân tộc. Sức lan tỏa mãnh liệt: Cái chết của ông đã trở thành ngọn lửa bùng phát phong trào đấu tranh của thanh niên, sinh viên trên toàn thế giới.

Những phút cuối đời tại khám Chí Hòa và trên pháp trường vườn hoa Phan Xích Long đã khắc ghi vào sử sách một hình tượng bất tử. Lời hô: "Hãy nhớ lấy lời tôi!" của ông đã trở thành tiếng kèn xung trận, thôi thúc hàng triệu con tim đứng lên vì độc lập, tự do. Ông ra đi, nhưng tinh thần "sống như những đóa hoa" của người thợ điện trẻ tuổi ấy vẫn mãi là bài ca về lẽ sống và lòng trung thành vô hạn với lý tưởng cách mạng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn