Bài viết

Câu chuyện thời hoa lửa – Liệt sỹ Phan Đình Giót

Câu chuyện tái hiện hành động anh hùng lẫm liệt của liệt sỹ Phan Đình Giót trong trận mở màn chiến dịch Điện Biên Phủ tại cứ điểm Him Lam. Bằng lòng yêu nước nồng nàn và ý chí quyết chiến quyết thắng, ông đã dũng cảm lấy thân mình lấp lỗ châu mai, dập tắt hỏa điểm của địch để mở đường cho đồng đội xông lên, góp phần đặt nền móng cho chiến thắng "lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu".

Gia Lai01/07/2026Chi đoàn 4 (Đoàn phường Quy Nhơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh ra trong một gia đình nghèo khổ tại Cẩm Xuyên, Hà Tĩnh, tuổi thơ của Phan Đình Giót là những chuỗi ngày đi ở thuê, chịu đựng sự áp bức của địa chủ. Chính thực tại nghiệt ngã ấy đã sớm hun đúc trong ông một khát vọng tự do cháy bỏng và lòng căm thù giặc sâu sắc. Khi ánh sáng cách mạng rọi đến, ông hăng hái lên đường nhập ngũ, mang theo tinh thần của một người con miền Trung kiên cường, "nhằm thẳng quân thù mà bắn".

Chiều ngày 13 tháng 3 năm 1954, lệnh nổ súng tấn công cứ điểm Him Lam vang lên, mở màn cho chiến dịch Điện Biên Phủ. Đơn vị của Phan Đình Giót có nhiệm vụ tiêu diệt các lô cốt tiền tiêu của địch. Tuy nhiên, hỏa lực của thực dân Pháp tại đây vô cùng mạnh mẽ. Tiếng súng đại liên từ các lỗ châu mai khạc lửa không ngừng nghỉ, tạo thành một lưới lửa dày đặc chặn đứng bước tiến của quân ta. Nhiều chiến sĩ đã ngã xuống, máu của các anh nhuộm đỏ mảnh đất Điện Biên, nhưng mục tiêu vẫn chưa thể đánh chiếm.

Trong khói lửa mịt mù và tiếng nổ chát chúa của bom đạn, Phan Đình Giót lúc này đã bị thương nặng ở vai và đùi, máu chảy rất nhiều. Thế nhưng, đôi mắt ông vẫn rực sáng một quyết tâm sắt đá. Ông lặng lẽ lết dần về phía lô cốt số 3 – nơi đang có khẩu trung liên khạc đạn dữ dội nhất. Mỗi sải chân đau đớn là một bước tiến gần hơn đến cái chết, nhưng cũng gần hơn đến chiến thắng cho đồng đội.

Khi chỉ còn cách họng súng địch vài mét, Phan Đình Giót dồn hết chút sức lực cuối cùng, vọt đứng thẳng dậy trong sự ngỡ ngàng của kẻ thù. Ông không bắn, mà dùng cả lồng ngực vạm vỡ của mình áp sát vào lỗ châu mai. Một tiếng "hự" vang lên, họng súng địch khựng lại, vạn vật như ngưng trệ trong giây phút ấy. Hành động của ông đã dập tắt hoàn toàn hỏa điểm mạnh nhất của địch, tạo ra một khoảng lặng vô giá để đồng đội phía sau đồng loạt xung phong.

Tiếng hô "Xung phong!" vang động núi rừng. Quân ta như nước vỡ bờ, tràn lên san phẳng cứ điểm Him Lam ngay trong đêm ấy. Phan Đình Giót đã ngã xuống khi tuổi đời mới ngoài ba mươi, nhưng hình ảnh lồng ngực ông chắn ngang họng súng quân thù đã trở thành biểu tượng cao đẹp nhất của chủ nghĩa anh hùng cách mạng. Ông đã lấy thân mình làm cầu nối cho độc lập, lấy trái tim mình làm ngọn lửa soi đường cho thế hệ mai sau. Câu chuyện về ông mãi là bài ca về lòng trung thành tận tụy với Tổ quốc, một đóa hoa rực rỡ nhất giữa thời hoa lửa của dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn