CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: LỌ THUỐC PENICILLIN GIỮA RỪNG SÂU
Mùa mưa năm 1970, tại một trạm quân y dã chiến ẩn mình dưới tán lá rừng già ở chiến trường miền Đông Nam Bộ, cuộc chiến giành giật sự sống cho thương binh diễn ra căng thẳng từng phút giây. Giữa cái ẩm ướt của đại ngàn, những ca sốt rét ác tính và vết thương mọng mủ của anh em chiến sĩ ngày một nhiều, trong khi nguồn thuốc men – đặc biệt là kháng sinh penicillin quý hiếm – đã cạn sạch tự bao giờ.
Hôm ấy, trạm tiếp nhận chiến sĩ trinh sát tên Hoàng bị thương nặng ở chân do đạp phải mìn gài. Vết thương sâu, bị nhiễm trùng nặng, đe dọa trực tiếp đến tính mạng nếu không có thuốc kháng sinh đặc trị kịp thời. Bác sĩ quân y trưởng trạm – một người đã gắn bó nửa đời mình với chiến trường – trăn trở đi lại trong căn hầm nhỏ, nét mặt hằn sâu những nếp nhăn lo âu.
Đúng lúc tuyệt vọng nhất, cậu giao liên tên Thành từ tuyến sau trở về, mang theo một chiếc ba lô nhỏ bọc kín bằng nhiều lớp ni-lông. Thành thở dốc, mặt dính đầy bùn đất và mồ hôi, cẩn thận mở từng lớp vải để lộ một lọ thuốc penicillin nhỏ xíu còn nguyên vẹn. Đó là món quà quý giá hơn cả vàng ngọc mà một cơ sở cách mạng vùng ven đã bất chấp hiểm nguy, giấu kín trong vạt áo để gửi gắm ra tiền tuyến.
Cả căn hầm chìm trong sự xúc động nghẹn ngào. Lọ thuốc nhỏ bằng ngón tay úp, nhãn mác đã nhòe nhoẹt vì mồ hôi, chứa đựng cả mồ hôi, nước mắt và tấm lòng sắt son của đồng bào miền Nam ruột thịt gửi ra cho bộ đội.
Bác sĩ cẩn thận pha loãng lọ thuốc, tiêm cho Hoàng từng giọt nhỏ. Nhờ có liều kháng sinh kịp thời ấy, qua đêm hôm sau, cơn sốt cao của Hoàng dần hạ xuống, vết thương bắt đầu se lại trong sự vỡ oà hạnh phúc của cả trạm quân y.
Hòa bình trở lại, Hoàng mang theo chiếc chân lành lặn và ký ức về lọ thuốc cứu mạng năm xưa trở về quê hương. Dù năm tháng trôi qua, hình ảnh lọ thuốc penicillin nhỏ bé giữa rừng sâu ngày nào vẫn mãi là biểu tượng thiêng liêng về tình quân dân cá nước, về sự đùm bọc, chở che không gì lay chuyển nổi trong những năm tháng hoa lửa hào hùng của dân tộc.



