Bài viết

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: LỜI HỨA DƯỚI RỪNG SẾN VÀ LỚP HỌC TRÊN DÒNG SÔNG QUAO

Vào mùa xuân năm 2015, ba năm sau cuộc hội ngộ lịch sử, bà Út Tám và ông Mười quyết định trở lại bến Tắc Cô bên dòng sông Quao (Bình Thuận). Tại mảnh đất từng đẫm máu đồng đội, hai người lính già đã cùng nhau biến ký ức đau thương thành hành động: Thành lập một quỹ học bổng nhỏ và lớp học tình thương dành cho trẻ em nghèo vùng căn cứ cũ.

Thái Nguyên17/09/2026Đoàn xã Hải Lựu (Đoàn xã Hải Lựu)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: LỜI HỨA DƯỚI RỪNG SẾN VÀ LỚP HỌC TRÊN DÒNG SÔNG QUAO

Nhân chứng lịch sử: Bà Trương Thị Tám (Út Tám) và Ông Nguyễn Văn Mười cùng tập thể cựu chiến binh Tiểu đoàn 482.

Mô tả câu chuyện:

Vào mùa xuân năm 2015, ba năm sau cuộc hội ngộ lịch sử, bà Út Tám và ông Mười quyết định trở lại bến Tắc Cô bên dòng sông Quao (Bình Thuận). Tại mảnh đất từng đẫm máu đồng đội, hai người lính già đã cùng nhau biến ký ức đau thương thành hành động: Thành lập một quỹ học bổng nhỏ và lớp học tình thương dành cho trẻ em nghèo vùng căn cứ cũ.

Nội dung chi tiết câu chuyện:

Tháng 3 năm 2015, nắng xuân trải vàng rực rỡ lên bến Tắc Cô. Nơi từng là bãi bồi trắc trắc chằng chịt dây thép gai và hố pháo năm 1973 nay đã trở thành một xóm chài bình yên, xanh mát bóng dừa.

Trở lại chiến trường xưa, ông Mười bước đi chậm rãi trên con đường bê tông nhỏ, tay xách chiếc túi thổ cẩm đựng chiếc tai nghe quân sự nứt vỡ — kỷ vật mà bà Út Tám đã trao lại cho ông giữ làm kỷ niệm. Bà Út Tám đi bên cạnh, mái tóc đã bạc phơ nhưng nụ cười vẫn ấm áp như cô gái điện đài tuổi 18 năm nào.

Khi đến gần gốc cây sến cổ thụ sát mép sông Quao — vị trí căn hầm dã chiến năm xưa, hai người lính dừng lại. Họ thắp những nén hương thơm lên lòng đất mẹ, tưởng nhớ những đồng đội ở Tiểu đoàn 482 đã ngã xuống trong trận càn "Bình định ngầm" để bảo vệ cho sợi dây thông tin mật mã.

"Chúng tôi sống sót trở về, được nhìn thấy quê hương hòa bình là một may mắn quá lớn," — Ông Mười nghẹn ngào nhìn dòng nước sông Quao êm đềm trôi. "Nhưng nhìn lũ trẻ ở bến Tắc Cô này nhiều đứa còn thất học, khó khăn... tôi thấy mình vẫn còn nợ vùng đất này."

Thấu hiểu tâm nguyện của người đồng đội, bà Út Tám gật đầu hưởng ứng. Ngay trong chuyến đi ấy, hai ông bà đã cùng gia đình vận động các cựu chiến binh năm xưa lập nên Quỹ học bổng "Thắp sáng Tắc Cô". Không dừng lại ở đó, ông Mười — dù bàn tay đã yếu và đôi chân thương tật — vẫn miệt mài vận động chính quyền dựng lên một tủ sách cộng đồng ngay dưới gốc cây sến bên sông.

Vào mỗi chiều cuối tuần, bà Út Tám lại ngồi bên bến sông, kể cho lũ trẻ trong làng nghe những câu chuyện thời hoa lửa. Bà không kể nhiều về sự khốc liệt của đạn bom, mà kể về tình đồng chí nhường nhau từng hụm nước, về chiếc áo trắng cọc tiêu hay dòng mật mã cứu sống hàng chục con người.

Dòng sông Quao ngày nay không còn tiếng rên siết của pháo bộc phá, chỉ còn tiếng vang vọng vui tươi của lũ trẻ đọc bài bên bến sông. Ngọn lửa thời chiến tranh gian khổ năm xưa nay đã biến thành thứ ánh sáng tri thức, tiếp tục sưởi ấm và nâng bước cho những thế hệ tương lai trên mảnh đất Bình Thuận

kiên cường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn