Người có công giúp đỡ cách mạng

Câu chuyện thời hoa lửa – Lời kể của già làng Điểu Đố

Câu chuyện thời hoa lửa – Lời kể của già làng Điểu Đố

Đồng Nai24/06/2026PHẠM THỊ NHƯ MAI (THCS-THPT LƯƠNG THẾ VINH)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là già làng Điểu Đố, người dân tộc S’tiêng, sinh ra và lớn lên tại Sóc Bom Bo, huyện Bù Đăng. Hiện nay tôi sinh sống tại thị trấn Đức Phong, huyện Bù Đăng. Là một già làng, tôi luôn tự hào được kể cho thế hệ trẻ nghe về lịch sử quê hương Bom Bo anh hùng và những giá trị văn hóa quý báu của dân tộc S’tiêng.

Khi nhắc đến Bom Bo, trong lòng tôi lại hiện lên hình ảnh những cánh rừng xanh ngút ngàn, những mái nhà truyền thống của đồng bào S’tiêng và tiếng cồng chiêng vang vọng giữa núi rừng. Nơi đây không chỉ là quê hương của tôi mà còn là vùng đất ghi dấu những năm tháng đấu tranh gian khổ nhưng đầy tự hào của dân tộc Việt Nam.

Ngày còn nhỏ, cuộc sống của bà con trong sóc còn nhiều khó khăn. Đồng bào S’tiêng sống chủ yếu bằng làm rẫy, trồng lúa, bắp, khoai và điều. Tuy cuộc sống thiếu thốn nhưng mọi người luôn yêu thương, đùm bọc lẫn nhau. Những đêm sau giờ lao động, cả sóc quây quần bên bếp lửa, nghe người già kể chuyện về tổ tiên, về truyền thống của dân tộc mình và dạy con cháu cách sống đoàn kết, nghĩa tình.

Trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, Bom Bo trở thành một địa danh gắn liền với tinh thần yêu nước và ý chí kiên cường của đồng bào S’tiêng. Dù cuộc sống vô cùng gian khổ, bà con vẫn một lòng theo cách mạng, góp sức người, sức của để hỗ trợ bộ đội chiến đấu bảo vệ Tổ quốc.

Nhắc đến lịch sử Bom Bo là nhắc đến câu chuyện “Tiếng chày trên sóc Bom Bo”. Những đêm kháng chiến, dưới ánh lửa bập bùng giữa núi rừng, đồng bào trong sóc thức trắng đêm giã gạo để tiếp tế cho bộ đội. Tiếng chày vang lên liên hồi trong đêm tối, thể hiện tinh thần đoàn kết và lòng yêu nước sâu sắc của nhân dân nơi đây. Người già, phụ nữ, thanh niên đều chung tay góp sức. Dù đôi tay chai sần, dù thiếu ăn thiếu mặc, mọi người vẫn không nản lòng vì ai cũng tin rằng đất nước nhất định sẽ có ngày hòa bình.

Là người con của Bom Bo, tôi luôn tự hào về truyền thống ấy. Những câu chuyện về sự hy sinh, lòng dũng cảm và tinh thần đoàn kết của cha ông đã trở thành bài học quý giá cho thế hệ hôm nay. Đó không chỉ là lịch sử của riêng Bom Bo mà còn là một phần lịch sử hào hùng của dân tộc Việt Nam.

Sau ngày đất nước thống nhất, quê hương Bom Bo từng bước đổi thay. Đường sá được mở rộng, trường học được xây dựng, đời sống người dân ngày càng phát triển. Nhiều con em đồng bào S’tiêng được học hành đầy đủ hơn, trở thành những người có ích cho xã hội. Tuy nhiên, cùng với sự phát triển ấy, tôi luôn nhắc nhở con cháu phải biết trân trọng và gìn giữ những giá trị văn hóa truyền thống của dân tộc mình.

Theo tôi, bảo tồn văn hóa không chỉ là giữ lại những hiện vật hay những lễ hội truyền thống mà còn là giữ gìn tiếng nói, phong tục tập quán và những câu chuyện lịch sử của cha ông. Nếu thế hệ trẻ không hiểu về cội nguồn của mình thì những giá trị quý báu ấy rất dễ bị mai một theo thời gian.

Ngày nay, nhiều bạn trẻ có cơ hội tìm hiểu về lịch sử và văn hóa dân tộc S’tiêng thông qua các hoạt động giáo dục truyền thống. Mỗi khi nhìn thấy các em học sinh chăm chú lắng nghe những câu chuyện về Bom Bo, tôi lại cảm thấy vui và hy vọng. Tôi tin rằng khi hiểu được quá khứ, các em sẽ biết trân trọng hiện tại và có trách nhiệm hơn với tương lai của quê hương, đất nước.

Là một già làng, tôi mong thế hệ trẻ hôm nay sẽ tiếp tục gìn giữ ngọn lửa truyền thống mà cha ông đã để lại. Hãy học tập thật tốt, sống có trách nhiệm và luôn tự hào về quê hương mình. Dù cuộc sống có thay đổi thế nào, chúng ta cũng không được quên những hy sinh của các thế hệ đi trước và không được đánh mất bản sắc văn hóa dân tộc.

Tiếng chày trên sóc Bom Bo năm xưa giờ đã trở thành biểu tượng của lòng yêu nước, của tinh thần đoàn kết và ý chí vượt khó. Đó là niềm tự hào của đồng bào S’tiêng nói riêng và của nhân dân Việt Nam nói chung. Tôi mong rằng câu chuyện ấy sẽ tiếp tục được kể lại cho nhiều thế hệ mai sau, để ngọn lửa truyền thống luôn cháy sáng trong trái tim mỗi người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn