Cựu chiến binh

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – LƯƠNG CÔNG XUÂN

Bắc Ninh30/06/2026Nguyễn Thị Minh Ngọc (Trường THPT Yên Dũng 1)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mỗi nhân chứng lịch sử đều mang trong mình những ký ức không thể phai mờ về một thời tuổi trẻ gắn liền với vận mệnh của dân tộc. Có người trực tiếp cầm súng nơi chiến trường, có người âm thầm thực hiện những nhiệm vụ đặc biệt giữa lằn ranh sinh tử. Dù ở bất kỳ vị trí nào, họ đều đã góp phần viết nên những trang sử vẻ vang của đất nước. Trong hành trình tìm hiểu lịch sử quê hương, em vô cùng xúc động khi được biết đến câu chuyện của bác Lương Công Xuân – một cựu chiến binh, thương binh nặng nhưng đã vượt lên số phận để trở thành tấm gương sáng về nghị lực và lòng nhân ái.

Bác Lương Công Xuân sinh năm 1960 tại xã Tân Liễu, huyện Yên Dũng, tỉnh Bắc Giang. Năm 1980, khi vừa tròn hai mươi tuổi, mang trong mình nhiệt huyết của tuổi trẻ và tinh thần sẵn sàng cống hiến cho Tổ quốc, bác tình nguyện lên đường nhập ngũ. Tạm biệt gia đình, quê hương và những dự định riêng của tuổi thanh xuân, chàng trai trẻ khoác lên mình màu áo lính với niềm tự hào và trách nhiệm lớn lao đối với đất nước.

Sau thời gian huấn luyện, bác được biên chế vào Lữ đoàn Công binh 75 thuộc Bộ Tư lệnh Công binh. Đây là đơn vị đảm nhiệm những nhiệm vụ đặc biệt nguy hiểm như rà phá bom mìn, xử lý vật liệu nổ và mở đường phục vụ quốc phòng. Những năm đầu thập niên 80, khu vực biên giới phía Bắc vẫn tiềm ẩn nhiều hiểm nguy sau chiến tranh. Hàng nghìn quả bom, mìn và vật nổ còn sót lại nằm rải rác trên các sườn núi, cánh rừng và những tuyến đường chiến lược.

Công việc của người lính công binh không có tiếng súng vang dội như ngoài mặt trận, nhưng mỗi ngày đều phải đối mặt với ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết. Chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể đánh đổi bằng máu hoặc tính mạng. Trong những ngày thực hiện nhiệm vụ, bác cùng đồng đội thường xuyên phải trèo đèo, lội suối, phá đá mở đường và rà phá bom mìn trong điều kiện vô cùng gian khổ. Dưới cái nắng gay gắt của vùng biên hay giữa những ngày mưa rét buốt giá, họ vẫn kiên trì bám trụ với quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ được giao.

Trong một lần làm nhiệm vụ, bác không may gặp tai nạn do vật liệu nổ phát nổ. Vụ tai nạn đã để lại những thương tích vô cùng nặng nề trên cơ thể. Sau nhiều tháng điều trị, bác được công nhận là thương binh hạng 1/4 với tỷ lệ thương tật lên tới 81%. Đó là mất mát lớn lao đối với một người lính đang ở độ tuổi sung sức nhất của cuộc đời. Những tưởng thương tật sẽ khép lại mọi ước mơ và dự định của tuổi trẻ, nhưng bằng bản lĩnh của người lính Cụ Hồ, bác đã lựa chọn đối diện với nghịch cảnh thay vì đầu hàng số phận.

Ngày trở về quê hương, cuộc sống của bác gặp vô vàn khó khăn. Thương tật khiến việc lao động trở nên nặng nhọc hơn rất nhiều. Tuy nhiên, bác luôn tâm niệm rằng mình còn sống trở về đã là điều may mắn hơn biết bao đồng đội mãi mãi nằm lại nơi biên giới. Chính suy nghĩ ấy đã trở thành động lực để bác vươn lên, bắt đầu hành trình xây dựng cuộc sống mới bằng nghị lực và ý chí phi thường.

Không chấp nhận cuộc sống phụ thuộc, bác chủ động học hỏi, tìm tòi hướng phát triển kinh tế phù hợp. Trải qua nhiều khó khăn và thử thách, bác đã thành lập Doanh nghiệp tư nhân Vạn Xuân và sau đó là Trung tâm Dạy nghề tư thục Tân Xuân tại thị trấn Neo. Từ những bước đi ban đầu đầy gian nan, cơ sở của bác ngày càng phát triển, trở thành địa chỉ tin cậy giúp nhiều lao động địa phương học nghề và tìm kiếm việc làm ổn định.

Điều đáng trân trọng hơn cả là thành công của bác luôn gắn liền với tinh thần sẻ chia. Thấu hiểu những khó khăn mà người khuyết tật và những người có hoàn cảnh khó khăn phải đối mặt, bác đã dành nhiều tâm huyết để đào tạo nghề và tạo cơ hội việc làm cho họ. Hàng nghìn lao động đã được học nghề, có thu nhập ổn định và từng bước cải thiện cuộc sống nhờ sự giúp đỡ của bác. Đối với nhiều người, bác không chỉ là một người chủ doanh nghiệp mà còn là người truyền động lực, giúp họ tìm lại niềm tin vào bản thân.

Nhiều năm qua, câu chuyện về thương binh Lương Công Xuân đã được các cơ quan báo chí và tổ chức xã hội ghi nhận, biểu dương. Cuộc đời bác là minh chứng sinh động cho tinh thần “thương binh tàn nhưng không phế”, cho ý chí vượt lên nghịch cảnh và khát vọng cống hiến không ngừng nghỉ. Dù mang trên mình những vết thương chiến tranh, bác vẫn tiếp tục chiến đấu trên một mặt trận mới – mặt trận xóa đói giảm nghèo, tạo việc làm và xây dựng quê hương giàu đẹp.

Lắng nghe câu chuyện của bác, em càng hiểu hơn rằng giá trị của lòng yêu nước không chỉ thể hiện trong những năm tháng chiến tranh mà còn được tiếp nối bằng những hành động đẹp trong cuộc sống thường ngày. Từ một người lính công binh kiên cường nơi biên giới đến một doanh nhân giàu lòng nhân ái giữa thời bình, bác Lương Công Xuân đã viết tiếp câu chuyện đẹp về nghị lực, trách nhiệm và khát vọng cống hiến.

Câu chuyện của bác không chỉ là ký ức về một thời hoa lửa mà còn là bài học quý giá dành cho thế hệ trẻ hôm nay. Đó là bài học về lòng dũng cảm trước khó khăn, về ý chí không khuất phục trước nghịch cảnh và về tinh thần sống vì cộng đồng. Những giá trị ấy sẽ mãi là nguồn động viên để chúng em không ngừng học tập, rèn luyện và sống có ích, góp phần xây dựng quê hương, đất nước ngày càng phát triển.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn