Câu chuyện thời hoa lửa - Lý Quốc Dân - Ấp An Lạc A, xã Lương Hòa Lạc, tỉnh Đồng Tháp
Họ và tên (Ông, bà, người thân trong gia đình): Lý Quốc Dân
Năm sinh: 1946
Địa chỉ: Ấp An Lạc A, xã Lương Hòa Lạc, tỉnh Đồng Tháp
Trong gia đình, người em luôn kính trọng và ngưỡng mộ nhất chính là ông ngoại. Chẳng cần những tấm huy chương hay bằng khen rực rỡ, đối với em những câu chuyện kể về một thời thanh xuân sôi nổi của ông khi là một chiến sĩ giải phóng quân trên mảnh đất Trà Vinh, đã là minh chứng hào hùng nhất. Những ký ức ấy cứ thế thấm sâu vào tâm trí em qua từng lời kể chân thực của ông.
Vào những năm tháng kháng chiến ác liệt nhất, ông khi ấy mới chỉ là một chàng thanh niên, đã hăng hái tham gia vào lực lượng địa phương quân. Ông kể, đánh giặc ở vùng sông nước Việt Nam gian khổ không sao tả xiết. Để giữ bí mật cho căn cứ, ông và đồng đội thường phải ngâm mình dưới những rặng dừa nước, thả bằng ống tre suốt nhiều giờ liền dưới làn muỗi đốt và cái lạnh của sông rạch. Có những đêm hành quân qua các phum sóc, bà con người Kinh lẫn người Khmer đã không quản ngại hiểm nguy, bí mật tiếp tế cơm nắm, củ khoai và giấu bộ đội ngay trong nhà mình. Chính tình quân dân bền chặt như cá với nước ấy đã giúp ông vượt qua những trận càn quét dữ dội của kẻ thù. Có những lúc tiếng trực thăng gầm rú trên đầu và đạn pháo cày xới cả một vùng ven sông, ông và đồng đội vẫn kiên cường bám trụ giữa làng mưa bom bão đạn. Sự sống và cái chết khi ấy chỉ cách nhau trong gang tấc, nhưng chưa một ai nghĩ đến chuyện chùn bước. Nhưng trận đánh không cân sức, những lần bị bao vây thiếu thốn từng ngụm nước uống, từng viên thuốc xuyên tâm liên đã chui rèn nên ý chí sắt đá của người chiến sĩ Trà Vinh.
Nghe câu chuyện của ông, em xúc động nhất là khi ông nhắc về niềm tin ngày đất nước thống nhất. Dù đối mặt với bom đạn, dù đôi chân phải băng qua bao kênh rạch, sinh lầy, ý chí của người chiến sĩ ấy vẫn không bao giờ lay chuyển.
Với ông, “thời hoa lửa” đó là sự hy sinh nhưng cũng là niềm tự hào lớn lao nhất đời người. Ông nói rằng, tuổi trẻ của thế hệ ông không dành cho những ước mơ cá nhân, mà gửi gắm vào sự độc lập, tự do của Tổ quốc. Được đứng trong hàng ngũ chiến đấu, được nhìn thấy quê hương Trà Vinh sạch bóng quân thù chính là phần thưởng quý giá nhất mà không một danh hiệu nào có thể so sánh được. Chính lý tưởng sống cao đẹp ấy đã giúp ông và đồng đội đi qua những ngày đêm đen đối nhất để chạm tay vào ánh sáng của hòa bình.
Giờ đây khi chiến tranh đã lùi xa, nhưng vết thương cũ vẫn thường đau nhức mỗi khi trái gió trở trời. Như ông vẫn luôn sống lạc quan, mẫu mực. Chiến tranh đã đi qua nhưng những ký ức của ông vẫn mãi là ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn em. Em nguyện sẽ sống một cuộc đời thật ý nghĩa và tử tế, để những hy sinh năm xưa của ông và đồng đội trên dòng Cổ Chuyên mãi luôn xứng đáng với vẻ đẹp yên bình của quê hương hôm nay.



