CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA - MẠC THỊ VỠ
“Để con đi thì mất con, nhưng giữ con lại thì mất Nước”
Tôi là Mạc Thị Vỡ, một người mẹ sinh ra trong thời đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Cuộc đời tôi không có gì lớn lao, chỉ quanh quẩn với ruộng đồng, bếp lửa và tiếng con gọi mẹ mỗi chiều. Nhưng rồi chiến tranh đến, cuốn theo cả những bình yên nhỏ bé ấy.
Ngày các con tôi khoác ba lô lên đường, lòng tôi quặn thắt. Tôi thương con lắm, nhưng không dám giữ. Tôi hiểu rằng, nếu ai cũng vì nỗi sợ của riêng mình thì đất nước này sẽ mãi không có ngày yên ổn. Tôi chỉ dặn các con một điều: đi cho trọn nghĩa với Tổ quốc, mẹ ở nhà sẽ chờ.
Những năm tháng sau đó, tôi sống trong chờ đợi và lo âu. Mỗi lần nghe tiếng người gọi ngoài ngõ, tim tôi lại thắt lại, vừa hy vọng, vừa sợ hãi. Rồi những tin dữ cũng lần lượt tìm về. Tôi mất đi những đứa con do chính mình sinh ra, nuôi nấng bằng cả cuộc đời. Nỗi đau ấy không thể khóc thành lời, chỉ lặng lẽ chảy vào trong tim.
Có lúc tôi tưởng mình không thể đứng vững nữa. Nhưng nghĩ đến đất nước, nghĩ đến những người con đã ngã xuống, tôi tự nhủ phải sống tiếp. Tôi giấu nước mắt vào đêm, ban ngày vẫn động viên bà con, vẫn tin rằng sự hy sinh của các con tôi không uổng phí.
Ngày đất nước hòa bình, tôi không còn các con bên cạnh, nhưng lòng tôi nhẹ đi phần nào. Khi Nhà nước phong tặng tôi danh hiệu Bà mẹ Việt Nam anh hùng, tôi hiểu đó không chỉ dành cho riêng tôi, mà cho tất cả những người mẹ đã tiễn con ra đi mà không có ngày trở lại.
Giờ đây, khi tóc đã bạc, sức đã yếu, tôi chỉ mong thế hệ sau được sống trong hòa bình, không còn nghe tiếng bom rơi, không còn phải chia ly trong nước mắt. Nếu điều đó trở thành sự thật, thì mọi mất mát của đời tôi cũng xem như đã được đền đáp.



