Câu chuyện thời hoa lửa mai xuân vạn
Trường Cao đẳng Cơ giới Xây dựng
Câu chuyện về Đoàn sư trưởng Mai Xuân Vạn – Người chiến sĩ Miền Đông
Chiến tranh đã lùi xa nhiều năm, nhưng trong ký ức của những người từng đi qua thời hoa lửa, tiếng bom, tiếng súng và hình ảnh đồng đội vẫn chưa bao giờ phai nhạt.
Trong số những người lính năm xưa, có một người được mọi người trìu mến gọi là ông Năm Vạn – ông Mai Xuân Vạn, sinh năm 1954. Ông là một người lính trưởng thành trong cuộc kháng chiến chống Mỹ và từng chiến đấu trên những chiến trường ác liệt ở miền Đông Nam Bộ.
Những năm tháng tuổi trẻ của ông không gắn với những ngày tháng bình yên. Khi đất nước còn chìm trong chiến tranh, những người thanh niên như ông phải tạm gác lại ước mơ riêng để khoác lên mình màu áo lính.
Con đường ra trận khi ấy đầy gian khổ. Phía trước là những cánh rừng, những trận đánh và cả sự sống chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Ông cùng đồng đội chiến đấu tại các chiến trường Biên Hòa, Bà Rịa, Long Khánh. Ở đó, mỗi ngày đều có thể là một ngày sinh tử.
Có những đêm giữa rừng sâu, người lính chỉ có ánh lửa lập lòe và tiếng động rất khẽ để nhận biết nhau. Có những ngày hành quân dưới cái nắng gay gắt, đôi chân mỏi rã rời nhưng không ai dám dừng lại lâu. Phía trước là nhiệm vụ, phía sau là quê hương và những người thân đang chờ đợi.
Trong chiến đấu, ông Mai Xuân Vạn cùng những người đồng đội đã trải qua biết bao nguy hiểm
Điều khiến người lính có thể vượt qua tất cả chính là tình đồng đội và lòng yêu nước. Có người hôm trước còn cùng nhau trò chuyện, hôm sau đã nằm lại giữa chiến trường. Có người ra đi mà chưa kịp nói một lời từ biệt với gia đình.
Mỗi lần nhớ lại những năm tháng ấy, có lẽ điều khiến người lính day dứt nhất không phải là những gian khổ mình từng trải qua, mà là những người đồng đội đã mãi mãi không trở về.
Chiến tranh kết thúc. Những người lính còn sống trở về với cuộc sống đời thường. Nhưng những ký ức của chiến trường vẫn theo họ suốt cuộc đời.
Ông Mai Xuân Vạn cũng vậy.
Ngày hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, những câu chuyện của ông và đồng đội trở thành những trang ký ức quý giá để thế hệ trẻ hiểu hơn về một thời lịch sử. Những người lính năm xưa đã dùng tuổi trẻ của mình để bảo vệ quê hương, để đổi lấy những ngày tháng bình yên mà chúng ta đang được hưởng.
Có lẽ vì thế mà người ta gọi đó là “thời hoa lửa”.
“Lửa” là chiến tranh, là bom đạn, là những mất mát và hy sinh. Nhưng “hoa” lại chính là tuổi trẻ, lòng dũng cảm, tình đồng đội và niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.
Câu chuyện về ông Mai Xuân Vạn không chỉ là câu chuyện của riêng một người lính. Đó còn là câu chuyện của cả một thế hệ đã sống, chiến đấu và hy sinh trong những năm tháng khó khăn nhất của dân tộc.
Chiều nay, nếu được nghe một người lính già kể chuyện, có lẽ ta sẽ không chỉ nghe thấy tiếng nói của một con người. Ta còn nghe thấy âm vang của một thời đã qua – một thời mà những chàng trai, cô gái tuổi đôi mươi đã đem tuổi xuân của mình gửi lại nơi chiến trường.
Và tôi hiểu rằng: hòa bình hôm nay được xây nên từ những năm tháng không bình yên của cha ông.
Bởi vậy, thế hệ trẻ chúng ta cần biết trân trọng cuộc sống hiện tại, biết ơn những người đã hy sinh và sống sao cho xứng đáng với những gì thế hệ đi trước đã trao lại.
Thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng những con người như ông Mai Xuân Vạn và những người đồng đội của ông sẽ luôn được nhớ đến như những bông hoa đẹp nhất trong lịch sử dân tộc.
Video



