Khác

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: MẦM XANH TRÊN VÙNG ĐẤT CHẾT

Thanh Hóa13/08/2026Xã Cẩm Vân (Xã Cẩm Vân)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa khô năm 1971, tại chiến trường miền Đông Nam Bộ, nơi những trận càn quét và chất độc hóa học của địch đã biến những cánh rừng xanh ngút ngàn thành bãi đất trống cháy trụi, tiểu đội của trung sĩ Hoàng Văn Minh được lệnh chốt giữ một ngã ba chiến lược.

Cảnh vật xung quanh hoang tàn, trơ trụi những thân cây gãy đổ, không gian lúc nào cũng đặc quánh mùi khói thuốc súng và đất đá. Cuộc sống trong hầm ngầm vô cùng thiếu thốn, nước uống từng giọt phải đong từng ngụm, rau xanh là thứ xa xỉ chỉ có trong ký ức.

Một buổi chiều, khi đang tranh thủ dọn dẹp lại miệng hầm sau trận pháo kích, Minh vô tình phát hiện một mầm cây nhỏ xíu, non tơ đang cựa mình vươn lên từ kẽ nứt của một khối bêtông vỡ vụn. Đó là một chồi non mọc lên từ hạt dưa hấu mà mấy anh em lính trẻ từng ăn rồi vô tình vứt vỏ ở đó mấy tuần trước. Giữa vùng đất chết chóc, nơi tưởng chừng không một mầm sống nào có thể tồn tại, sự sống kỳ diệu ấy bỗng chốc bừng sáng.

Minh gọi các anh em trong tiểu đội lại. Những người lính trẻ, quanh năm đối mặt với hiểm nguy, bom đạn và cái chết, bỗng vây quanh mầm cây bé nhỏ với ánh mắt rưng rưng đầy xúc động. Cậu lính út quê ở Nam Định thốt lên: "Các anh ơi, nó sống được này! Nhất định đất nước mình cũng sẽ xanh tươi trở lại như thế này thôi!"

Từ ngày hôm đó, mầm cây nhỏ trở thành "đứa con cưng" của cả tiểu đội. Dù nước ngọt khan hiếm, mỗi người đều chắt chiu từng ngụm nước trong chiếc bình tông cá nhân để tưới cho cây mỗi chiều. Mầm cây lớn lên từng ngày dưới làn đạn pháo, hiên ngang đâm chồi, xanh mướt giữa một vùng khói lửa. Nó tiếp thêm cho những người lính một nguồn sức mạnh tinh thần vô hình, là biểu tượng sống động cho niềm tin tuyệt đối vào ngày mai tất thắng.

Đầu năm 1975, trong một trận đánh lớn để mở đường tiến về giải phóng Sài Gòn, Minh bị thương nặng và được chuyển về tuyến sau. Khi hòa bình lập lại, trở về thăm chiến trường xưa, ngã ba năm nào giờ đã phủ kín một màu xanh của rừng cao su và những bản làng yên bình. Chỗ miệng

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn