CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: MẢNH BẢN ĐỒ ÉP NYLON VÀ CUỘC GẶP LẠI TRÊN ĐỈNH CỔNG TRỜI
Nhiều năm sau ngày hòa bình, vào mùa xuân năm 2019, người lính lái xe xích năm xưa — ông Phạm Quốc Bảo — đã lặn lội tìm về Kon Tum để trao lại cho ông Trần Văn Cường mảnh bản đồ địa hình bọc nylon ép dính vết bùn đất năm 1972. Mảnh bản đồ ấy là nhân chứng cho đêm thông đường sinh tử ở dốc Cổng Trời.
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: MẢNH BẢN ĐỒ ÉP NYLON VÀ CUỘC GẶP LẠI TRÊN ĐỈNH CỔNG TRỜI
Nhân chứng lịch sử: Ông Trần Văn Cường và Ông Phạm Quốc Bảo (Cựu chiến binh Lái xe xích kéo pháo, Trung đoàn Pháo binh 68; hiện sống tại Gia Lai).
Mô tả câu chuyện:
Nhiều năm sau ngày hòa bình, vào mùa xuân năm 2019, người lính lái xe xích năm xưa — ông Phạm Quốc Bảo — đã lặn lội tìm về Kon Tum để trao lại cho ông Trần Văn Cường mảnh bản đồ địa hình bọc nylon ép dính vết bùn đất năm 1972. Mảnh bản đồ ấy là nhân chứng cho đêm thông đường sinh tử ở dốc Cổng Trời.
Nội dung chi tiết câu chuyện:
Rạng sáng ngày hôm đó năm 1972, sau khi khối bộc phá của Trần Văn Cường làm rung chuyển dốc Cổng Trời, chiếc xe xích kéo pháo 130mm do tài xế Phạm Quốc Bảo điều khiển là chiếc xe đầu tiên bò qua đoạn sạt lở. Giữa cơn mưa rừng xối xả, khi bánh xích nghiến qua vệt đá vừa được giải phóng, ông Bảo ngoái đầu nhìn qua cửa kính cabin và thấy Cường từ hốc đá bước ra, người ướt sũng, mặt bám đầy khói thuốc nổ.
Lúc ấy, Cường vội vã đưa tay ra hiệu cho đoàn xe tiếp tục tiến lên, vô tình làm rơi tập bản đồ địa hình ép nylon từ túi áo ngực xuống bùn lầy. Xe của ông Bảo lướt qua, ông vội thò tay ra ngoài cabin chộp lấy tập bản đồ với ý định sẽ trả lại cho người chiến sĩ công binh ở trạm dừng chân tiếp theo. Thế nhưng, cuộc chiến khốc liệt kéo dài đã chia cắt hai đơn vị, đưa họ về hai hướng chiến trường khác nhau.
Ông Bảo giữ tập bản đồ ấy suốt gần 50 năm như một vật quý. Mảnh giấy nylon đã ố vàng, mép gập bị sờn rách và vẫn còn vệt bùn đỏ Tây Nguyên khô lại từ đêm mùa mưa năm 1972.
Mùa xuân năm 2019, nhờ thông báo tìm đồng đội trên báo Cựu chiến binh, ông Bảo mới biết tin ông Cường hiện đang sinh sống tại thành phố Kon Tum. Ông Bảo lập tức bắt xe đò tìm đến tận nhà người đồng đội cũ.
Khi ông Bảo lấy mảnh bản đồ ép nylon ra khỏi chiếc hộp nỉ đỏ, ông Cường bàng hoàng không tin vào mắt mình. Ông run run chạm ngón tay vào vệt mực đỏ đánh dấu tọa độ dốc Cổng Trời do chính tay mình vẽ năm 22 tuổi.
"Đêm đó, tôi cứ nghĩ mảnh bản đồ này đã bị nước lũ cuốn trôi xuống vực sâu rồi..." — Ông Cường nghẹn ngào, mắt đẫm lệ.
Ông Bảo nắm chặt tay người chiến sĩ công binh năm xưa: "Nhờ có vết đánh dấu và tiếng nổ bộc phá của anh đêm đó mà cả trung đoàn pháo binh chúng tôi mới sống sót qua khỏi Cổng Trời. Mảnh bản đồ này đã hoàn thành sứ mệnh của nó, giờ tôi xin trao lại cho chủ nhân chân chính."
Hai người lính già ôm chặt lấy nhau giữa cái nắng ấm áp của miền đất Tây Nguyên. Mảnh bản đồ sờn góc năm xưa không chỉ ghi lại tọa độ một điểm sạt lở thời chiến, mà còn khắc ghi tình đồng chí kiên cường, sống mãi với thời gian của những con người đã đi qua t
hời hoa lửa.



