CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: MẢNH VẢI DÙ TRẮNG NƠI ĐÒ CỬA HẬU VÀ LỜI HẸN BÊN SÔNG HƯƠNG
Mùa xuân năm 2021, tròn 46 năm sau ngày giải phóng Huế, ông Nguyễn Văn Trãi đã gặp lại bà Lê Thị Hương — người nữ du kích năm xưa từng cầm lái chiếc thuyền nan đầu tiên vượt qua luồng thủy lôi tại ngã ba Sình nhờ vệt dù trắng đánh dấu của ông.
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: MẢNH VẢI DÙ TRẮNG NƠI ĐÒ CỬA HẬU VÀ LỜI HẸN BÊN SÔNG HƯƠNG
Nhân chứng lịch sử: Ông Nguyễn Văn Trãi và Bà Lê Thị Hương (Cựu nữ du kích ven đô TP. Huế; hiện sống tại phường Kim Long, TP. Huế).
Mô tả câu chuyện:
Mùa xuân năm 2021, tròn 46 năm sau ngày giải phóng Huế, ông Nguyễn Văn Trãi đã gặp lại bà Lê Thị Hương — người nữ du kích năm xưa từng cầm lái chiếc thuyền nan đầu tiên vượt qua luồng thủy lôi tại ngã ba Sình nhờ vệt dù trắng đánh dấu của ông.
Nội dung chi tiết câu chuyện:
Đêm 23 tháng 3 năm 1975, khi chiến sĩ trinh sát Nguyễn Văn Trãi dầm mình dưới lòng sông Hương lạnh ngắt để thả những bọc dù trắng định vị thủy lôi, người ôm tay chèo lái chiếc thuyền nan mũi nhọn đưa lực lượng đi đầu chính là cô du kích Lê Thị Hương (khi đó mới 19 tuổi).
Trong bóng tối dày đặc, chị Hương căng mắt nhìn theo nhịp cành cây nhấp nháy trên mặt nước của Trãi. Nhờ sự mưu trí của Trãi và bàn tay chèo dẻo dai của chị Hương, chiếc thuyền chở 10 chiến sĩ đặc công đã lách qua khe hở giữa hai quả thủy lôi chỉ trong gang tấc. Khi mũi thuyền vừa chạm bãi bồi Cửa Hậu, chị Hương vội xé một góc chiếc khăn quàng dù màu trắng của mình trao cho người trinh sát ướt sũng: "Giữ lấy làm kỷ niệm, xong chiến dịch tìm về Kim Long gặp em!".
Thế nhưng, ngay sau ngày giải phóng, đơn vị của Trãi tiếp tục nhận lệnh hành quân gấp vào phía Nam tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh. Chiến tranh kết thúc, ông Trãi bị thương hòa bình trở về với cuộc sống đời thường, mảnh vải dù trắng năm xưa được ông ép cẩn thận trong cuốn sổ nhật ký chiến trường đã sờn mép.
Tháng 3 năm 2021, nhân dịp kỷ niệm ngày giải phóng Thừa Thiên Huế, Hội Cựu chiến binh tổ chức buổi gặp mặt các chiến sĩ du kích ven đô bên bến sông Hương. Ông Trãi mang theo cuốn nhật ký cùng mảnh vải dù ngả màu thời gian.
Tại buổi lễ, khi ông Trãi bước lên kể lại câu chuyện về những túi cơm khô bọc dù trắng dưới lòng sông năm 1975, ở hàng ghế khán giả, một người phụ nữ mái tóc bạc phơ rung rung xúc động. Bà Hương tiến về phía sân khấu, tay run run mở chiếc túi xách nhỏ, lấy ra chiếc khăn dù trắng năm xưa — nơi góc khăn vẫn còn nguyên vết xé nham nhở trùng khớp hoàn toàn với mảnh vải trên tay ông Trãi.
"Mảnh vải dù này... Anh Trãi! Anh vẫn giữ nó suốt 46 năm qua sao?" — Bà Hương nghẹn ngào, nước mắt mắt chực trào.
Hai người lính già đứng bên bờ sông Hương rợp bóng phượng bay, nắm chặt tay nhau trong niềm xúc động nghẹn ngào. Mảnh vải dù trắng rách góc năm xưa không chỉ là nhân chứng cho một đêm sinh tử trên dòng sông di sản, mà còn là biểu tượng cho lời hẹn thề thủy chung của những con người đã cống hiến trọn tuổi thanh xuân cho thời hoa lử
a hào hùng.



