Bài viết

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: MẬT LỆNH BẰNG TẤM ÁO NÓN DÙ VÀ ĐÊM PHÙ CHÁU TRÊN SÔNG THẠCH HÃN

Mùa hè đỏ lửa năm 1972, tại bến vượt sông Thạch Hãn, để giữ cho lá thư mật chỉ đạo phối hợp tác chiến giữa các hướng không bị thấm nước dưới cơn mưa đạn, cô gái giao liên Út Tám đã dùng tấm áo nón dù ngụy trang gói chặt lá thư rồi ngậm vào miệng, kiên cường bơi qua dòng sông rực lửa pháo sáng.

Thái Nguyên17/09/2026Đoàn xã Hải Lựu (Đoàn xã Hải Lựu)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: MẬT LỆNH BẰNG TẤM ÁO NÓN DÙ VÀ ĐÊM PHÙ CHÁU TRÊN SÔNG THẠCH HÃN

Nhân chứng lịch sử: Bà Trương Thị Tám (Bí danh: Út Tám; Nguyên Nữ giao liên Bến phà Tĩnh Gia, Binh trạm 14, Quảng Trị; hiện sống tại Quảng Trị).

Mô tả câu chuyện:

Mùa hè đỏ lửa năm 1972, tại bến vượt sông Thạch Hãn, để giữ cho lá thư mật chỉ đạo phối hợp tác chiến giữa các hướng không bị thấm nước dưới cơn mưa đạn, cô gái giao liên Út Tám đã dùng tấm áo nón dù ngụy trang gói chặt lá thư rồi ngậm vào miệng, kiên cường bơi qua dòng sông rực lửa pháo sáng.

Nội dung chi tiết câu chuyện:

Mùa hè năm 1972, Quảng Trị trở thành tâm điểm rực lửa của cả chiến trường miền Nam. Dòng sông Thạch Hãn cuồn cuộn chảy, trở thành tuyến ranh giới sinh tử. Địch tập trung hỏa lực pháo hạm từ biển bắn vào và pháo bầy từ các căn cứ xung quanh trút xuống bến vượt liên tục ngày đêm nhằm chặt đứt tuyến tiếp tế của ta.

Đêm 15 tháng 7 năm 1972, không khí ở bến phà Tĩnh Gia căng như dây đàn. Đội giao liên của Út Tám (khi đó 18 tuổi) nhận nhiệm vụ khẩn: Chuyển một lá thư mật chứa mệnh lệnh tác chiến hiệp đồng từ Thành cổ Quảng Trị sang bờ Bắc cho Ban Chỉ huy Trung đoàn 48.

Mưa pháo kích của địch cày xới nát bờ sông. Các chuyến thuyền nan đều bị đánh đắm. Đường dây cáp ngầm qua sông bị mảnh pháo cắt đứt hoàn toàn. Lúc này, việc bơi vượt sông là con đường duy nhất.

Để bảo vệ tài liệu mật không bị ngấm nước sông, Út Tám nảy ra sáng kiến: Bà cởi chiếc áo khoác làm bằng vải nón dù ngụy trang — loại vải dù bạt chống thấm nước của phi công Mỹ thu được — bọc cẩn thận lá thư mật qua 3 lớp, buộc chặt bằng dây cao su rồi ngậm chặt vào miệng.

Đúng 23 giờ, pháo sáng địch rực bầu trời. Út Tám thả mình xuống dòng nước lạnh ngắt của sông Thạch Hãn. Bằng kỹ năng bơi lặn dẻo dai của con gái vùng sông nước, bà nín thở lặn sâu mỗi khi pháo sáng quét qua, chỉ ngoi lên thở nhẹ vào những khoảng tối ngắn ngủi giữa hai lượt đạn.

Một quả pháo nổ gần làm sóng nước dựng đứng, hất văng Út Tám vào một rặng cây dại ven bãi bồi. Lưng và vai bà bị mảnh đá gọt rát bọc máu, nhưng hai hàm răng vẫn nghiến chặt túi bọc bằng vải dù nón.

Rạng sáng ngày 16 tháng 7, sau hơn 2 tiếng đồng hồ vật lộn với sóng dữ và mưa đạn, Út Tám đã bò lên bờ Bắc an toàn, trao tận tay Ban Chỉ huy lá thư mật vẫn hoàn toàn khô ráo. Mệnh lệnh kịp thời ấy đã giúp đơn vị pháo binh phía Bắc chi viện hỏa lực chính xác, bẻ gãy đợt phản công nguy hiểm của địch vào Thành cổ, viết nên một thiên hùng ca kiên cường của những nữ giao liên th

ời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: MẬT LỆNH BẰNG TẤM ÁO NÓN DÙ VÀ ĐÊM PHÙ CHÁU TRÊN SÔNG THẠCH HÃN | Câu chuyện thời hoa lửa