CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: MẬT LỆNH BẰNG TẬP BẢN ĐỒ VÀ ĐÊM MỞ DỐC CỔNG TRỜI
Mùa mưa năm 1972 tại dốc Cổng Trời (đoạn giáp ranh Kon Tum - Gia Lai), một điểm sạt lở nghiêm trọng dọa làm tê liệt toàn bộ tuyến tiếp tế cho mặt trận. Anh công binh Trần Văn Cường đã dũng cảm mang theo tập bản đồ địa hình và khối bộc phá, leo lên vách đá dựng đứng giữa cơn dông để kích nổ thông đường cho đoàn xe xích kéo pháo hạng nặng.
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: MẬT LỆNH BẰNG TẬP BẢN ĐỒ VÀ ĐÊM MỞ DỐC CỔNG TRỜI
Nhân chứng lịch sử: Ông Trần Văn Cường (Nguyên Tiểu đội trưởng Tiểu đội 1, Đại đội 2 Công binh, Trung đoàn 217; hiện sống tại Kon Tum).
Mô tả câu chuyện:
Mùa mưa năm 1972 tại dốc Cổng Trời (đoạn giáp ranh Kon Tum - Gia Lai), một điểm sạt lở nghiêm trọng dọa làm tê liệt toàn bộ tuyến tiếp tế cho mặt trận. Anh công binh Trần Văn Cường đã dũng cảm mang theo tập bản đồ địa hình và khối bộc phá, leo lên vách đá dựng đứng giữa cơn dông để kích nổ thông đường cho đoàn xe xích kéo pháo hạng nặng.
Nội dung chi tiết câu chuyện:
Tháng 8 năm 1972, những cơn mưa rừng Tây Nguyên kéo dài lê thê làm mềm nhão lòng đất. Đoạn dốc Cổng Trời — nơi có địa hình một bên là vách đá dựng đứng, một bên là vực sâu hun hút — bị một trận sạt lở kinh hoàng vùi lấp. Hơn 500 mét khối đất đá tràn xuống, cắt đứt hoàn toàn tuyến đường di chuyển của Trung đoàn Pháo binh 68.
Lúc 22 giờ đêm, mưa như trút nước, tiếng sấm xé dọc trời đêm. Nhận lệnh khẩn cấp từ chỉ huy trận địa, tiểu đội công binh của Trần Văn Cường (khi đó 22 tuổi) có mặt tại hiện trường. Tình thế vô cùng cấp bách: Đoàn xe xích kéo pháo nặng hàng chục tấn đang nằm chờ phía sau, nếu không thông đường trước rạng sáng, máy bay trinh sát địch sẽ phát hiện và toàn bộ đội hình pháo binh sẽ làm mục tiêu cho hỏa lực không quân.
Không thể dùng xe hủi vì máy móc không thể leo lên khối đá tảng khổng lồ đang chực lăn xuống vực. Cường mở tập bản đồ khảo sát địa hình bằng giấy nilon, dưới ánh đèn pin bịt vải thắt chặt, ông nhanh chóng xác định điểm huyệt của khối đá — vị trí quyết định để đặt bộc phá sao cho đất đá văng xuống vực mà không làm sụt lở thêm chân dốc.
Cường xung phong ôm khối bộc phá 15kg cùng cuộn dây cháy chậm leo lên vách đá trơn trượt. Dưới mưa rừng xối xả, từng bước chân của ông bấm chặt vào gờ đá mong manh. Một sơ suất nhỏ có thể khiến cả người và bộc phá rơi xuống vực sâu hàng trăm mét.
Sau 30 phút leo rùa nghẹt thở, Cường áp sát điểm gờ đá. Ông nhanh chóng nhồi bộc phá vào khe nứt, tra kíp nổ rồi châm ngòi. Dây cháy chậm cháy xèo xèo giữa làn nước mưa. Cường ôm đầu lao mình vào một hốc đá tự nhiên gần đó để trú ẩn.
ĐÙNG! — Một tiếng nổ rung chuyển cả thung lũng. Khối đá tảng tách đôi, đổ gục xuống vực sâu, kéo theo hàng tấn đất đá sạt lở, mở ra một khoảng trống vừa đủ rộng cho vệt bánh xe xích.
Đúng 3 giờ 30 phút sáng, tiếng động cơ xe xích kéo pháo gầm rú xé tan màn mưa. Những nòng pháo cỡ lớn nối đuôi nhau vượt qua dốc Cổng Trời an toàn. Trận đánh mở đường đêm ấy của Trần Văn Cường và đồng đội đã giữ vững mạch máu giao thông quan trọng, góp phần làm nên những chiến công vang dội trên chiến trường Tây Nguyên th
ời hoa lửa.



