CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: MẸ HOÀNG THỊ ĐĨU – NỖI ĐAU HÓA THÀNH SỨC MẠNH CỦA HẬU PHƯƠNG
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, biết bao người mẹ Việt Nam đã chấp nhận gác lại hạnh phúc riêng để tiễn chồng, tiễn con lên đường bảo vệ Tổ quốc. Mẹ Hoàng Thị Đĩu là một trong những người mẹ đã gánh chịu nỗi đau lớn lao ấy.
Mẹ sinh ngày 09/8/1921, quê ở Cam Lộ, Quảng Trị. Cuộc đời mẹ gắn liền với những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh, khi sự hy sinh đã trở thành một phần của cuộc sống trên quê hương anh hùng.
Biến cố lớn nhất đến với mẹ vào năm 1968. Ngày 02/4/1968, chồng mẹ là liệt sĩ Nguyễn Văn Tượng đã anh dũng hy sinh trong sự nghiệp kháng chiến chống Mỹ, cứu nước. Chưa đầy ba tháng sau, ngày 15/6/1968, người con trai của mẹ là liệt sĩ Nguyễn Văn Chiến, một đội viên du kích, cũng ngã xuống khi đang chiến đấu bảo vệ quê hương.
Chỉ trong một thời gian ngắn, mẹ Hoàng Thị Đĩu phải đón nhận liên tiếp hai mất mát không gì bù đắp nổi. Người chồng đầu ấp tay gối và người con máu mủ đều đã hiến dâng cuộc đời mình cho độc lập, tự do của dân tộc. Đó là nỗi đau mà không một lời nào có thể diễn tả trọn vẹn.
Thế nhưng, cũng như bao người mẹ Việt Nam anh hùng khác, mẹ đã biến đau thương thành nghị lực, tiếp tục là chỗ dựa vững chắc của hậu phương, giữ vững niềm tin vào ngày đất nước thống nhất. Sự hy sinh thầm lặng của mẹ đã góp phần làm nên sức mạnh tinh thần để tiền tuyến vững bước chiến đấu.
Để ghi nhận những cống hiến to lớn ấy, ngày 12/02/2015, Chủ tịch nước đã truy tặng mẹ danh hiệu cao quý Bà mẹ Việt Nam anh hùng theo Quyết định số 277/QĐ-CTN, ghi nhận sự hy sinh và đóng góp đặc biệt của mẹ đối với sự nghiệp giải phóng dân tộc, xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.
Mẹ Hoàng Thị Đĩu qua đời ngày 21/02/2007, nhưng câu chuyện về cuộc đời mẹ vẫn còn được các thế hệ hôm nay trân trọng gìn giữ. Đó là câu chuyện về một người phụ nữ bình dị đã hiến dâng hạnh phúc riêng cho nghĩa lớn của dân tộc, để đất nước có được hòa bình và độc lập.
Mỗi lần nhắc đến mẹ Hoàng Thị Đĩu là một lần chúng ta thêm thấu hiểu giá trị của hòa bình và càng ý thức hơn về trách nhiệm gìn giữ, phát huy những thành quả mà các thế hệ đi trước đã đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả những hy sinh không thể đong đếm.



