Anh hùng Lao động

Câu chuyện thời hoa lửa – Mẹ Nguyễn Thị Suốt và chuyến đò không bao giờ dừng lại

Là một sinh viên năm hai, mỗi lần học về lịch sử dân tộc, em thường tự hỏi: điều gì đã giúp con người Việt Nam vượt qua được những năm tháng chiến tranh khốc liệt đến vậy? Đó không chỉ là lòng dũng cảm của những người lính ngoài chiến trường, mà còn là sự hi sinh thầm lặng của biết bao con người nơi hậu phương. Trong số đó, câu chuyện về mẹ Nguyễn Thị Suốt luôn khiến em xúc động nhất – một người phụ nữ bình dị đã trở thành biểu tượng của lòng yêu nước và tinh thần bất khuất.

Quảng Trị17/08/2026Liên chi Đoàn Khoa Điện (Trường Đại học Kỹ thuật Công nghiệp - ĐHTN )3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mẹ Suốt sinh ra và lớn lên tại vùng đất Quảng Bình, nơi được mệnh danh là “tuyến lửa” trong những năm kháng chiến chống Mỹ. Khi chiến tranh lan rộng, con sông Nhật Lệ trở thành tuyến giao thông quan trọng để vận chuyển bộ đội, lương thực và vũ khí. Nhưng cũng chính vì vậy mà nơi đây bị máy bay Mỹ đánh phá dữ dội ngày đêm. Giữa mưa bom bão đạn ấy, có một người phụ nữ tuổi đã ngoài năm mươi vẫn ngày ngày chèo đò đưa bộ đội qua sông. Đó chính là mẹ Suốt.

Điều khiến em cảm phục không chỉ là hành động của mẹ, mà là sự bền bỉ của mẹ qua năm tháng. Mỗi chuyến đò không chỉ đơn giản là đưa người sang sông, mà là hành trình đối mặt với cái chết. Máy bay gầm rú trên đầu, bom rơi xuống mặt nước, từng con sóng bị xé toạc bởi sức nổ. Thế nhưng mẹ vẫn chèo, vẫn đưa từng người lính sang bờ bên kia với nụ cười hiền hậu. Có lẽ trong trái tim mẹ, việc giữ cho dòng sông thông suốt cũng quan trọng như giữ cho Tổ quốc được tự do.

Em nghĩ, điều đáng quý nhất ở mẹ Suốt chính là sự bình dị. Mẹ không phải người cầm súng, không phải tướng lĩnh, cũng không phải nhân vật trong những trang sử hào hùng. Mẹ chỉ là một người phụ nữ lao động, quen với mái chèo và dòng sông. Nhưng chính sự bình dị ấy lại làm nên vẻ đẹp lớn lao. Mẹ không chiến đấu bằng vũ khí, mà bằng lòng dũng cảm và ý chí kiên cường.

Khi đọc về mẹ, em tưởng tượng ra hình ảnh một người mẹ nhỏ bé giữa dòng sông rộng lớn, mái chèo khua nước đều đặn, ánh mắt bình tĩnh dù bom nổ xung quanh. Có lẽ những người lính trên đò khi ấy không chỉ được mẹ đưa sang sông, mà còn được tiếp thêm niềm tin. Họ biết rằng phía sau lưng mình là những con người sẵn sàng hi sinh vì Tổ quốc, và điều đó khiến họ vững lòng hơn khi ra trận.

Mẹ Suốt đã chèo đò suốt nhiều năm, bất chấp tuổi tác và hiểm nguy. Cuối cùng, mẹ đã hi sinh trong một trận bom khi đang làm nhiệm vụ. Câu chuyện ấy khiến em lặng đi. Mẹ ra đi khi vẫn đang làm công việc thường ngày của mình – công việc mà mẹ đã chọn như một cách cống hiến cho đất nước. Không có khúc khải hoàn, không có lời từ biệt, chỉ có dòng sông và mái chèo dừng lại giữa chiến tranh.

Là sinh viên, em nhận ra rằng những người như mẹ Suốt đã góp phần tạo nên hòa bình mà chúng em đang hưởng hôm nay. Nếu không có những chuyến đò ấy, có lẽ nhiều người lính  đã không thể tới được chiến trường, nhiều nhiệm vụ đã không thể hoàn thành. Một hành động tưởng chừng nhỏ bé lại có ý nghĩa to lớn đối với vận mệnh đất nước.

Cuộc sống hiện tại của chúng em khác xa thời chiến. Chúng em lo thi cử, điểm số, tương lai nghề nghiệp. Nhưng khi nghĩ đến mẹ Suốt, em thấy mình cần sống có trách nhiệm hơn. Nếu một người phụ nữ bình thường có thể dũng cảm đối mặt với bom đạn vì Tổ quốc, thì thế hệ trẻ hôm nay không có lý do gì để sống thờ ơ, thiếu lý tưởng.

Em tin rằng câu chuyện của mẹ Suốt không chỉ thuộc về quá khứ, mà còn là bài học cho hiện tại. Nó nhắc nhở chúng em rằng lòng yêu nước không nhất thiết phải là những hành động lớn lao. Đôi khi, yêu nước chỉ đơn giản là làm tốt công việc của mình, sống có ích cho xã hội và sẵn sàng cống hiến khi Tổ quốc cần.

Mỗi lần tưởng tượng đến dòng sông Nhật Lệ năm xưa, em lại hình dung con đò nhỏ chở đầy niềm tin lướt qua bom đạn. Dù mẹ đã đi xa, chuyến đò của mẹ dường như vẫn tiếp tục trong ký ức của dân tộc. Nó trở thành biểu tượng cho sự kiên cường của người phụ nữ Việt Nam – những con người lặng lẽ mà vĩ đại.

Với em, mẹ Suốt không chỉ là nhân vật lịch sử, mà là một nguồn cảm hứng. Mẹ khiến em hiểu rằng lòng dũng cảm không phải là không sợ hãi, mà là dám bước tiếp dù biết phía trước đầy nguy hiểm. Mẹ cũng giúp em hiểu rằng những điều giản dị nhất đôi khi lại mang ý nghĩa lớn lao nhất. Nếu một ngày nào đó em có dịp đặt chân đến Quảng Bình, em muốn đứng bên bờ sông, nhìn dòng nước chảy và nhớ về mẹ. Để tự nhắc mình rằng hòa bình hôm nay được đổi bằng biết bao chuyến đò, biết bao giọt nước mắt và cả những cuộc đời đã hiến dâng cho Tổ quốc. Và có lẽ, trong dòng chảy của thời gian, chuyến đò của mẹ Suốt sẽ mãi không bao giờ dừng lại – bởi nó đã trở thành một phần của

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn