Bài viết

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – MẸ NGUYỄN THỊ THỨ (2)

Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ (1904 – 10/12/2010), quê tại Điện Thắng Trung, Quảng Nam. Mẹ là người có nhiều con cháu hy sinh nhất trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ (từ năm 1948 đến 30/4/1975). Hình tượng của mẹ được chọn làm nguyên mẫu xây dựng Tượng đài Mẹ Việt Nam Anh hùng nhân dịp kỷ niệm Ngày Thương binh – Liệt sĩ.

Gia Lai09/05/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Trường Đại Học Quy Nhơn (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Trường Đại Học Quy Nhơn)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện được chia sẻ từ Sinh viên Nguyễn Hồ Quốc Đạt - Lớp Trung Quốc Học K48

Sinh ra giữa miền Trung nắng gió, mẹ Nguyễn Thị Thứ sớm thấm thía nỗi cơ cực của một đời lam lũ. Lớn lên, mẹ xây dựng gia đình giản dị nhưng ấm áp, rồi chiến tranh ập đến đã cuốn chồng và các con vào vòng xoáy khốc liệt. Từng người con lần lượt ra trận, và rồi từng người ngã xuống. Những tờ giấy báo tử dồn dập như cứa sâu vào trái tim người mẹ, nhưng mẹ không gục ngã, mà lặng lẽ nuốt nước mắt vào trong, biến đau thương thành ý chí kiên cường và lòng yêu nước cháy bỏng.

Không chỉ tiễn con, mẹ còn trực tiếp làm “pháo đài sống” giữa hậu phương. Vườn nhà được mẹ và con gái cả Lê Thị Trị bí mật đào ba căn hầm sâu, nguỵ trang bởi bụi tre và gốc mít. Nơi đó, cán bộ Khu 5 họp bàn tác chiến, thương binh trú ngụ, vũ khí tạm cất giấu trước khi xuất kích. Cựu chiến binh Lê Tự Tân kể: “Tôi chui xuống hầm thấy nồi cơm đồng to như cái nia, khói thơm mùi lúa mới. Mẹ bưng gáo cơm chuyền từng tay, hơi ấm ấy xua tan mưa gió Phước Hà”. Địch càn quét, mẹ khoác nón lá, ẵm bó cỏ giả vờ chăn bò để xóa dấu cửa hầm. Đêm đến, bên ngọn đèn dầu tù mù, mẹ khâu vá áo trận, gói cơm nắm, trộn muối rang tiếp tế. Cuối năm 1948, ba khăn tang liên tiếp phủ tóc bạc, song mẹ vẫn viết thư cho đơn vị: “Con ơi, mẹ còn đất, còn lụa chôn nhau, đừng chùn bước”. Lời nhắn ấy đi suốt chiến trường, tiếp sức cho bao quân nhân.

Dù phải chịu những mất mát không gì bù đắp nổi, mẹ vẫn giữ trọn niềm tin vào ngày đất nước thống nhất. Với mẹ, nỗi đau riêng hòa vào nỗi đau chung của dân tộc, và tình yêu gia đình gắn liền với tình yêu Tổ quốc. Câu nói giản dị mà sâu sắc của mẹ: “Còn giặc thì còn đi” không chỉ là lời động viên con cháu, mà còn là biểu tượng cho tinh thần bất khuất của người mẹ Việt Nam.

Hình ảnh mẹ vì thế trở thành tượng đài sống về chủ nghĩa anh hùng cách mạng, soi sáng cho các thế hệ hôm nay. Từ sự hy sinh của mẹ, thế hệ trẻ hiểu rằng trách nhiệm không chỉ là ghi nhớ mà còn là hành động: học tập, rèn luyện, sống có lý tưởng, sẵn sàng cống hiến để giữ gìn hòa bình và xây dựng đất nước ngày càng vững mạnh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn