CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA-Mẹ Phạm Thị Uyển
Viết về sự hy sinh thầm lặng của mẹ Phạm Thị Uyển
Khi những tư liệu lịch sử được gợi lại, chiến thắng oanh liệt là thứ được nhắc đến đầu tiên, thế nhưng đằng sau ánh hào quang ấy là sự hy sinh thầm lặng của những người phụ nữ. Mẹ Phạm Thị Uyển (tên thật là Phạm Thị Xinh) chính là một người mẹ như thế-một người phụ nữ bình dị của vùng đất Bến Lức, Long An, người đã dành cả cuộc đời để dâng hiến cho hai chữ "Tổ quốc".
Mẹ Uyển sinh năm 1928 trong một gia đình có truyền thống cách mạng "độc nhất vô nhị". Hiếm có gia đình nào mà từ mẹ ruột đến mẹ chồng đều là Mẹ Việt Nam Anh hùng, và cha ruột lẫn cha chồng đều là liệt sĩ. Sống trong một môi trường như vậy, tinh thần yêu nước đã thấm sâu vào máu thịt của mẹ ngay từ nhỏ. Không chỉ dừng lại ở việc ủng hộ, mẹ đã trực tiếp tham gia vào những công việc nguy hiểm nhất. Từ năm 1954 đến 1967, mẹ làm nhiệm vụ liên lạc và binh vận cho Huyện ủy Bến Lức. Mọi người cứ tưởng tượng, giữa vùng địch kiểm soát, mẹ phải một mình băng rừng, vượt đồng để đưa tài liệu bí mật. Năm 1966, mẹ bị giặc bắt giam tại Khám đường Long An. Dù bị tra tấn dã man, mẹ vẫn nhất quyết không hé môi nửa lời để bảo vệ đồng đội. Đó chính là bản lĩnh "thép" của một người chiến sĩ thực thụ. Đọc về mẹ, tôi cảm thấy nể phục bao nhiêu, lại càng xót xa bấy nhiêu. Chiến tranh đã lấy đi của mẹ những người thân yêu nhất. Năm 1953, mẹ nhận tin chồng hy sinh khi đang là Trung đội phó. Đến năm 1969, nỗi đau lại chồng chất khi người con trai cả một chiến sĩ y tá cũng hy sinh tại chiến trường. Đáng buồn hơn là đến tận bây giờ, hài cốt của anh vẫn chưa được tìm thấy. Hai lần nhận giấy báo tử là hai lần mẹ đau đớn đến tận cùng. Thế nhưng, mẹ đã nén nỗi đau riêng vào lòng để tiếp tục sống và cống hiến. Sau ngày đất nước thống nhất, mẹ lại tiếp tục làm Trưởng ban Thông tin xã An Thạnh, miệt mài làm việc để giúp quê hương hồi sinh sau đống đổ nát của chiến tranh. Khi đọc về cuộc đời mẹ Phạm Thị Uyển, tôi thấy được những khó khăn nhỏ nhặt hằng ngày của mình chẳng thấm tháp gì so với những gì mẹ đã trải qua. Mẹ không chỉ là một anh hùng, mà còn là một tấm gương về sự kiên cường và lòng vị tha.
Mẹ cho tôi thấy rằng, lòng yêu nước không phải là điều gì đó quá cao siêu, mà nó nằm ngay ở hành động bảo vệ đồng đội và sự tận tụy với công việc hằng ngày. Mẹ sống không phải cho riêng mình, mà cho sự bình yên của mọi người xung quanh. Danh hiệu Mẹ Việt Nam Anh hùng mà mẹ nhận được năm 2015 là sự tri ân xứng đáng cho những mất mát quá lớn của mẹ. Những người như mẹ chính là những người đã "xây" nên nền hòa bình mà chúng ta đang được hưởng ngày hôm nay. Câu chuyện của mẹ nhắc nhở thế hệ học sinh chúng ta phải biết ơn quá khứ. Hòa bình hôm nay được đổi bằng nước mắt của những người mẹ và máu của những người anh hùng. Vì vậy, tôi tự nhủ phải học tập thật tốt để xứng đáng với những hy sinh ấy. Mẹ Phạm Thị Uyển mãi là một ngọn lửa sáng, một điểm tựa tinh thần vững chắc cho người dân Long An nói riêng và giới trẻ nói chung. Cảm ơn mẹ vì một cuộc đời quá đỗi phi thường!



