CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA MẸ VẪN NGỒI ĐÓ, GIỮA MÙA GIÓ LỘNG
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
MẸ VẪN NGỒI ĐÓ, GIỮA MÙA GIÓ LỘNG
Tôi gặp mẹ vào một buổi chiều tháng Bảy, khi nắng đã dịu nhưng gió vẫn thổi hun
hút qua hàng dừa trước ngõ. Ngôi nhà nhỏ đơn sơ, trên bàn thờ là ba tấm bằng Tổ
quốc ghi công đặt cạnh nhau. Người ta gọi mẹ là Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng. Còn tôi,
tôi chỉ thấy trước mặt mình là một người mẹ với đôi mắt sâu và hiền như biển.
Mẹ có ba người con trai. Cả ba đều ra đi trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt.
Người con cả hy sinh trong một trận càn khi tuổi đời vừa tròn đôi mươi. Người thứ
hai ngã xuống ở chiến trường miền Đông. Người út – niềm hy vọng cuối cùng – cũng
không trở về. Ba lần tiễn con đi là ba lần mẹ tự tay gói ghém ba lô, giấu những giọt
nước mắt vào trong vạt áo.
Mẹ kể, ngày ấy, làng quê nghèo nhưng lòng người không nghèo. Thanh niên trong
làng xung phong lên đường, người ở lại góp thóc, góp sức. “Đất nước còn chiến tranh
thì nhà mình sao yên được con?” – mẹ nói. Câu nói mộc mạc ấy như lửa, cháy suốt cả
một thời hoa lửa.
Có những đêm, mẹ nhớ con đến quặn lòng. Nhưng mẹ bảo, mẹ không cho phép mình
gục ngã. “Nếu mẹ khóc mãi, ai sẽ là chỗ dựa cho những gia đình khác?” Vậy là mẹ
học cách sống cùng mất mát. Mẹ trồng thêm luống rau, nuôi thêm con gà, tham gia
công tác địa phương, động viên những thanh niên tiếp bước.
Chiến tranh lùi xa, hòa bình trở lại. Làng quê thay da đổi thịt, đường bê tông thay lối
đất, tiếng cười trẻ nhỏ vang khắp xóm. Nhưng với mẹ, chiến tranh chưa bao giờ thực
sự rời đi. Nó ở lại trong ký ức, trong những tấm huân chương, và trong khoảng trống
không gì lấp đầy nơi hiên nhà mỗi chiều.
Tôi – một người trẻ sinh ra giữa hòa bình – nhiều khi vô tình coi cuộc sống yên bình
là điều hiển nhiên. Chỉ đến khi ngồi trước mẹ, nghe những câu chuyện tưởng chừng
xa xôi ấy, tôi mới hiểu: hòa bình không tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng tuổi
xuân, bằng máu, bằng cả những giấc mơ còn dang dở.
Rời nhà mẹ, tôi ngoái nhìn bóng dáng nhỏ bé ấy bên khung cửa. Mẹ không nói những
điều lớn lao. Nhưng từ mẹ, tôi học được bài học về lòng yêu nước giản dị mà sâu sắc:
yêu nước không chỉ là cầm súng ra trận, mà còn là sống tử tế, sống có trách nhiệm với
hiện tại – để xứng đáng với những hy sinh của quá khứ.
Thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng những con người như mẹ chính là ngọn lửa âm ỉ, soi
sáng cho thế hệ chúng tôi hôm nay.



