CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG ĐẶNG THỊ NHƯỜNG
Trong suốt chiều dài lịch sử đấu tranh dựng nước và giữ nước của dân tộc Việt Nam, có những con người sống một cuộc đời bình dị nhưng mang trong mình sự hy sinh vĩ đại. Giữa những trang sử hào hùng ấy, hình ảnh Mẹ Việt Nam Anh hùng Đặng Thị Nhường (1912 – 1975) hiện lên như một biểu tượng thiêng liêng của lòng yêu nước và đức hy sinh thầm lặng mà cao cả.
Mẹ Đặng Thị Nhường sinh năm 1912, quê tại thành phố Cần Thơ – vùng đất giàu truyền
thống cách mạng. Lớn lên trong cảnh nước mất, dân lầm than, Mẹ sớm thấm thía nỗi đau
của kiếp người nô lệ. Khi đất nước bước vào những năm tháng chiến tranh khốc liệt, Mẹ
không đứng ngoài cuộc mà trở thành hậu phương vững chắc cho cách mạng.
Gia đình Mẹ là nơi che chở, nuôi giấu cán bộ, tiếp tế lương thực và bảo vệ cơ sở kháng
chiến trong những thời khắc hiểm nguy nhất. Chồng và người con ruột thịt duy nhất của
Mẹ đã lần lượt hy sinh, trở thành liệt sĩ vì sự nghiệp giải phóng dân tộc. Không chỉ chịu
nỗi đau mất mát người thân, bản thân Mẹ còn trực tiếp tham gia hoạt động cách mạng,
góp phần quan trọng vào phong trào đấu tranh tại địa phương.
Năm 1975, khi đất nước vừa giành được độc lập, Mẹ Đặng Thị Nhường đã anh dũng hy
sinh. Sự ra đi của Mẹ là một mất mát lớn, nhưng tinh thần yêu nước và sự hy sinh cao cả
của Mẹ mãi là biểu tượng sáng ngời của chủ nghĩa anh hùng cách mạng. Năm 1995, Nhà
nước đã truy tặng danh hiệu “Bà mẹ Việt Nam Anh hùng” cho Mẹ.



