Bài viết

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA “MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG HUỲNH THỊ TÂN (MÁ TÁM)”

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA “MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG HUỲNH THỊ TÂN (MÁ TÁM)”

Cần Thơ21/12/2025Trương Ngô Ngọc Yến (Đoàn xã Hoà Tú)7 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong suốt chiều dài lịch sử dân tộc Việt Nam, biết bao con người đã âm thầm hi sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Chiến tranh đã lùi xa nhưng những mất mát, hi sinh ấy vẫn còn in đậm trong ký ức của dân tộc. Trong số những con người cao cả đó, hình ảnh Mẹ Việt Nam anh hùng Huỳnh Thị Tân hiện lên thật thiêng liêng và xúc động. Mẹ không chỉ là người sinh thành, nuôi dưỡng con cái, mà còn là biểu tượng cao đẹp của lòng yêu nước, sự hi sinh thầm lặng và đức hi sinh cao cả cho đất nước.

Bà Huỳnh Thị Tân (Má Tám)

Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân, Bà mẹ Việt Nam anh hùng Huỳnh Thị Tân, mọi người hay gọi với cái tên thân thương má Tám.

Má Tám sinh năm 1910 (có một số giấy tờ ghi má Tám sinh năm 1906), tại làng Mỹ Quới, quận Phước Long, tỉnh Rạch Giá (nay thuộc TX. Ngã Năm), là đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam. Tuổi thơ của má Tám nhiều cơ cực, 3 tuổi đã mồ côi cha mẹ, nhờ những tấm lòng tương thân tương ái của hàng xóm láng giềng, má Tám được nuôi dưỡng. Khi lên 9, lên 10, má Tám đi ở đợ cho địa chủ, thường bị đòn roi, bỏ đói… 18 tuổi, má Tám lập gia đình, rồi về quê chồng ở Vĩnh Long lập nghiệp. Được một thời gian, gia đình má Tám lại về Mỹ Quới sinh sống.

Trong hai cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ, má Tám đã có nhiều đóng góp cho cách mạng. Má Tám luôn giữ vững quan điểm: “Có Đảng và Bác Hồ mới quan tâm tới người nghèo cùng khổ, còn bọn chúng chỉ biết đè đầu cưỡi cổ dân nghèo. Không theo Đảng thì theo ai?”. Cả cuộc đời má gắn liền với cống hiến và hy sinh. Những năm tháng trường kỳ kháng chiến, má Tám đã cống hiến cả sức lực, tài sản để phục vụ các hoạt động cách mạng. Má vào hiểm ra nguy che giấu cán bộ cách mạng. Tuy cuộc sống mưu sinh vất vả, má Tám vẫn cặm cụi lao động, làm được bao nhiêu má để dành nuôi quân, tiếp tế lương thực, thuốc men cho cán bộ, chiến sĩ. Má vận động bà con bám đất, giữ làng, cùng với đội quân tóc dài đấu tranh trực diện với kẻ thù. Đặc biệt, trong đấu tranh chính trị, má Tám luôn là người “đứng mũi chịu sào”, mưu trí, dũng cảm, bình tĩnh hướng dẫn bà con đấu lý với kẻ thù, làm kẻ thù khiếp sợ và được nhân dân, đồng chí tin yêu.

Bà Nguyễn Thị Nghĩa ( con gái út của Má Tám ) kể: “Hồi đó tôi nghe Má kể rất nhiều chuyện về những năm tháng chiến đấu với kẻ thù. Có một lần vào khoảng tháng 10/1960, Má cùng một số chị em bị bắt giam tại nhà hát của quận. Chúng khảo tra, dụ dỗ, phân loại, rồi thả bớt chỉ giữ lại những người chúng cho là cầm đầu, trong đó có Má”. Một hôm, tên quận trưởng đích thân xuống hỏi cung má với giọng xấc xược: “Nè bà già, ai xúi , ai biểu, ai cầm đầu bọn đàn bà con gái đến đây làm loạn?” Thì Má bình tĩnh trả lời hắn với giọng tỉnh queo: “Chỗ tù , chỗ tội ai dại gì xúi biểu cho khổ, chẳng qua là vì lính của mấy ông vô xóm bắn giết nhiều người dân vô tội, nên chúng tôi mạnh dạn đến thưa với mấy ông chứ làm loạn gì đâu. Chúng tôi chỉ muốn yên ổn làm ăn, muốn đừng bị chém giết bắt bớ tù đày”. Nghe Má trả lời, tên quận trưởng cười khẩy: “Dễ thôi có hai cách, một là rủ nhau vô ấp chiến lược mà ở để quốc chia bảo vệ, hai là kêu hết Việt cộng ra đầu thú, chớ còn theo cộng sản, còn che chở họ thì phải chết chung thôi. Xét cho cùng chính cộng sản giết dân đấy bà già ạ!” Nghe hắn nói, tuy rất tức giận nhưng Má Tám vẫn điềm tĩnh trả lời hắn: “Thưa ông quận trưởng, vô ở đây thì không được rồi, vì chúng tôi không thể cạp đất mà sống. Còn Cộng sản giết dân thì tôi chưa hề thấy, chỉ thấy cộng sản chia đất cho dân, đánh Pháp đuổi Mỹ để đem lại độc lập tự do cho dân. Còn đốt nhà, giết dân, cướp bóc, hãm hiếp đàn bà con gái, làm tình làm tội dân nghèo thì bà con chúng tôi thấy nhiều rồi, mà toàn là lính quốc gia không hà”. Không để cho Má nói hết lời, tên quận trưởng hét lớn: “Bà im đi, bà dám nói xấu quốc gia, chính bà là Việt cộng, dám xúi dân làm loạn!” Nói rồi hắn bỏ đi... Sau đó là những trận đòn roi tra khảo rồi lại dụ dỗ suốt 2 tháng trời. Khôn lung lay được Má, bọn chúng buộc lòng phải thả Má ra. Những người con trai của má cũng noi theo gương má, lên đường chiến đấu đánh giặc cứu nước. Các anh: Nguyễn Văn Huẩn (Quẩn), Nguyễn Văn Quận, Nguyễn Văn Quyền, Nguyễn Văn Nhơn, Nguyễn Văn Phải (Nguyễn Trí Phải) và người cháu nội Nguyễn Văn Dũ (con trai anh Huẩn)… lần lượt ra đi theo tiếng gọi non sông không hẹn ngày trở về. Năm 1960, anh Nguyễn Văn Quyền là người đầu tiên nhập ngũ. Năm 1962, thì anh Nguyễn Văn Nhơn tiếp bước lên đường. Anh Nguyễn Văn Quận nhập ngũ năm 1963; năm 1968, anh Nguyễn Văn Huẩn và anh Nguyễn Văn Phải cũng tiếp bước cầm súng đánh giặc. Các anh nối tiếp truyền thống gia đình, dũng cảm xông pha, quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh. Các anh cũng giữ nhiều chức vụ chỉ huy của tiểu đội, trung đội, đại đội và nhận thưởng huân chương chiến sĩ giải phóng hạng 1, 2, 3. Má Tám cùng người con gái, con dâu ở lại quê nhà, vừa hoạt động cách mạng vừa là hậu phương vững chắc để các anh yên tâm chiến đấu. Cũng không nhớ bao lần má Tám bị giặc bắt, hết dỗ ngọt đến tra khảo, đánh đập tàn nhẫn nhưng má Tám vẫn vững quan điểm, không khuất phục kẻ thù.

Thế rồi, má Tám chỉ có ngày tiễn con đi, còn ngày đón các con về không bao giờ đến với má. Năm 1963, anh Nguyễn Văn Quyền hy sinh; 2 năm sau (năm 1965), anh Nguyễn Văn Quận cũng hy sinh. Nỗi đau chưa vơi thì năm 1970, anh Nguyễn Văn Huẩn và anh Nguyễn Văn Phải vĩnh viễn không trở về với má. Nỗi đau như chồng chất trên đôi vai bé nhỏ của má Tám, người con trai Nguyễn Văn Nhơn cũng không về được với má (anh hy sinh năm 1972), không cùng má Tám vui ngày đất nước hòa bình. Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, 5 người con trai và 1 người cháu nội của má Tám đã anh dũng hy sinh.

Với những công lao, thành tích to lớn trong kháng chiến, má được tặng thưởng Huân chương Chiến công hạng nhất, danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân và danh hiệu Bà mẹ Việt Nam anh hùng. Năm 2005, má Tám qua đời nhưng đã để lại cho con cháu niềm tự hào về những cống hiến không mệt mỏi của má Tám.

Chân dung mẹ Việt Nam anh hùng

Má Tám- Huỳnh Thị Tân

Là học sinh, chúng em có thể noi gương theo những Mẹ Việt Nam anh hùng bằng những việc làm thiết thực, gần gũi với lứa tuổi:

Trước hết, chúng em cần chăm ngoan, học tập tốt, rèn luyện đạo đức, sống có lý tưởng, có ước mơ đẹp, bởi học tập tốt chính là cách tri ân thiết thực nhất đối với những hi sinh của các Mẹ. Bên cạnh đó, chúng em phải biết yêu thương, kính trọng ông bà, cha mẹ, quan tâm và giúp đỡ những người xung quanh, sống nhân ái, giàu lòng sẻ chia như tấm lòng bao dung của các Mẹ Việt Nam anh hùng.

Ngoài ra, học sinh chúng em cần tích cực tham gia các hoạt động “đền ơn đáp nghĩa”, chăm sóc nghĩa trang liệt sĩ, thăm hỏi các gia đình chính sách, giữ gìn và phát huy truyền thống “uống nước nhớ nguồn” của dân tộc. Đồng thời, mỗi học sinh phải có ý thức trách nhiệm với cộng đồng và Tổ quốc, chấp hành tốt nội quy, pháp luật, góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp, văn minh.

Những việc làm tuy nhỏ bé nhưng xuất phát từ tấm lòng chân thành sẽ giúp chúng em xứng đáng là thế hệ tiếp nối, tiếp tục viết nên những trang đẹp cho đất nước, xứng đáng với sự hi sinh cao cả của các Mẹ Việt Nam anh hùng.

Mẹ Việt Nam anh hùng Huỳnh Thị Tân đã đi qua những năm tháng đau thương của dân tộc bằng một trái tim kiên cường và tình yêu nước thầm lặng mà cao cả. Sự hy sinh của mẹ không chỉ là nỗi đau riêng của một người mẹ mất con, mà còn là biểu tượng thiêng liêng của hàng triệu bà mẹ Việt Nam đã lặng lẽ dâng hiến những gì quý giá nhất cho Tổ quốc. Hình ảnh mẹ sẽ mãi khắc ghi trong lòng mỗi chúng em như một ngọn lửa ấm áp của lòng yêu nước, của đức hy sinh và niềm tin son sắt vào ngày mai hòa bình. Chúng em nguyện sống, học tập và rèn luyện thật tốt để xứng đáng với những hy sinh cao cả của mẹ và các anh hùng liệt sĩ, để đất nước Việt Nam mãi mãi tươi đẹp, bình yên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn