Mẹ Việt Nam Anh hùng

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: “MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG – MẸ LÊ THỊ NGHÊ”

Mẹ Lê Thị Nghê, trong đêm chạy giặc năm 1969 ở Hòn Kẽm, buộc phải hy sinh đứa con 3 tháng tuổi để giữ an toàn cho cả làng. Nỗi mất mát ấy ám ảnh mẹ suốt nhiều năm sau, sống nghèo khó và day dứt không nguôi. Năm 2017, mẹ được phong tặng danh hiệu Mẹ Việt Nam Anh hùng, nhưng trong lòng mẹ, nỗi đau về đứa con nhỏ không mộ phần vẫn là vết thương không bao giờ lành—nhắc nhớ sự hy sinh thầm lặng và tàn khốc của chiến tranh.

Hưng Yên04/12/2025Hoàng Trà My (THPT Nguyễn Siêu - 10G)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA:

“MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG – MẸ LÊ THỊ NGHÊ”

Trong những năm tháng khốc liệt của chiến tranh, có những câu chuyện mà người đời sau nghe lại vẫn thấy nghẹn ngào. Đó là câu chuyện về người mẹ nghèo nơi vùng quê thời kháng chiến, Mẹ Lê Thị Nghê.

Vào một đêm cuối năm 1969 (cụ thể 8/10/1969), khi chạy giặc cùng dân làng, bà Nghê bồng con trai mới khoảng 3 tháng tuổi ẩn náu trong hang núi Hòn Kẽm. Bọn giặc, chúng lùng sục mọi ngóc ngách. Tiếng chó sủa, tiếng giày đinh giầm nặng trên mặt đất ngày càng gần. Bà biết, trong thời điểm này chỉ cần một tiếng khóc, một bước chân chạy, một hơi thở run rẩy... Thì tất cả mọi người sẽ bị phát hiện. Người làng sẽ bị bắt, bị tra tấn. Mà đứa con 3 tháng tuổi trong tay bà, vẫn khóc quấy non dứt. khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, bà nhìn lên mọi người xung quanh mình rồi nhìn xuống đứa bé, bà ôm chặt đứa bé vào lòng. Bà cố gắng dỗ nó nhưng không thành, và quyết định bị thương nhất đã được đưa ra "vì dân vì nước": bà hy sinh đứa con ruột để cứu làng. Đôi tay run lẩy bẩy của bà đặt đứa bé xuống cái hố nhỏ ôm trọn nó. Mỗi nằm đất vùi xuống là một nhát dao xé nát trái tim của người mẹ.

Tiếng giặc quát tháo càng lúc càng gần. Trên trời, tiếng bom như những tiếng thét xé toạc bầu trời xanh êm ả. Đứa trẻ không kêu nữa. Chỉ nằm lấy bàn tay bà một lần cuối trước khi khe đất cuối cùng được đắp xuống - chia cắt hai mẹ con mãi mãi.

Khi giặc rút đi, bà ngồi thụp xuống. Mái tóc rũ che gương mặt xạm đen. Không còn tiếng súng. Không còn tiếng chân. Nhưng tiếng nấc nghẹn của người mẹ thì không gì xóa được. Người ta bảo chiến tranh tạo ra anh hùng. Nhưng họ không biết rằng người anh hùng đau đớn nhất là người mẹ. Hy sinh lớn nhất không phải là của người ra trận, mà là của người ở lại. Nhiều năm sau hòa bình có một khoảng thời gian, bà bị ám ảnh nặng nề, tâm trí gần như bất ổn: mơ màng, đi lang thang, người dân kể rằng bà thường bế chiếc khăn từng quấn con, đi hát ru, đốt nhang cầu khẩn khắp làng - vì xác con không tìm được. Sống khổ cực, nghèo khó – nhà tạm bợ - chẳng hưởng chính sách gì. Người dân và cộng đồng từng đến thăm, tặng quà, giúp đỡ bà.

Tới năm 2017, bà được phong tặng danh hiệu 'Mẹ Việt Nam Anh Hùng'. Tấm bằng đỏ được đặt trang trọng trên bàn thờ. Nhưng sâu trong lòng bà, tấm huân chương cũng chẳng bao giờ che được một nấm mộ nhỏ vô danh – nơi bà gửi lại một phần trái tim mình giữa thời chiến.

Nhưng rồi bà sống lặng lẽ những năm cuối đời. Mỗi mùa giỗ, ra sau vườn - nơi có lẽ bà cho rằng là nơi đứa con mình đang ngủ yên. Như thường lệ, bà thắp nén nhang và đặt bát cơm nóng ẩm. Bà không còn khóc nữa. Nhưng mỗi lần khấn vẫn đều run:

"Con ơi, tha lỗi cho mẹ... Mẹ không có lựa chọn nào khác."

Câu chuyện về người mẹ Lê Thị Nghê chính là một trong những vết cắt sâu trong ký ức chiến tranh, nhắc chúng ta hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng những mất mát không thể đo đếm được.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn