CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG NGUYỄN THỊ KỈNH – NHỮNG MÙA THU KHÔNG CÒN TRỌN VẸN
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG NGUYỄN THỊ KỈNH – NHỮNG MÙA THU KHÔNG CÒN TRỌN VẸN
Có những mùa thu đi qua chỉ để lại ký ức về sự chia ly. Với Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Kỉnh, hai mùa thu của những năm chiến tranh đã khắc sâu vào cuộc đời mẹ những mất mát không gì có thể bù đắp, khi hai người con lần lượt ngã xuống vì độc lập, tự do của Tổ quốc.
Mẹ Nguyễn Thị Kỉnh sinh năm 1926 tại Triệu Ái, huyện Triệu Phong, tỉnh Quảng Trị. Lớn lên trên vùng quê giàu truyền thống cách mạng, mẹ dành trọn tuổi trẻ để chăm lo gia đình, nuôi dạy các con nên người. Trong mái ấm bình dị ấy, mẹ gieo vào lòng các con tình yêu quê hương, lòng tự hào dân tộc và ý thức sống có trách nhiệm với đất nước.
Khi cuộc kháng chiến bước vào giai đoạn ác liệt, những người con của mẹ đã chọn lên đường làm nhiệm vụ. Người con trai Nguyễn Đình Trọng, Hạ sĩ Quân đội nhân dân Việt Nam, trực tiếp chiến đấu nơi chiến trường. Ngày 30 tháng 10 năm 1968, anh anh dũng hi sinh, để lại niềm tiếc thương vô hạn cho gia đình.
Năm năm sau, nỗi đau một lần nữa gõ cửa mái nhà của mẹ. Người con thứ hai Nguyễn Đình Ba, cán bộ Ban Binh vận tỉnh, tiếp tục cống hiến trí tuệ và tuổi trẻ cho sự nghiệp cách mạng. Trong công tác vận động quần chúng và xây dựng cơ sở cách mạng, anh luôn kiên định với lý tưởng mà mình lựa chọn. Ngày 26 tháng 10 năm 1973, anh anh dũng hi sinh khi cuộc kháng chiến đang tiến dần đến thắng lợi cuối cùng.
Hai người con, hai sự hi sinh, đều vào những ngày cuối tháng Mười. Từ đó, mỗi độ thu về, không gian quê nhà dường như lặng hơn trong ký ức của một người mẹ đã gửi cả tương lai của gia đình mình vào tương lai của dân tộc.
Mẹ Nguyễn Thị Kỉnh đã sống thêm nhiều năm sau ngày đất nước thống nhất. Mẹ được chứng kiến non sông liền một dải, được thấy những thế hệ trẻ lớn lên trong hòa bình – điều mà hai người con của mẹ đã không kịp nhìn thấy. Có lẽ, đó cũng là niềm an ủi lớn nhất dành cho một người mẹ đã trải qua những mất mát của chiến tranh.
Năm 2003, mẹ từ biệt cuộc đời, để lại cho con cháu tấm gương về lòng yêu nước, sự kiên cường và đức hi sinh. Cuộc đời mẹ là lời nhắc nhở rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao giọt nước mắt của những gia đình đã hiến dâng những người thân yêu nhất cho Tổ quốc.
Ngày 4 tháng 1 năm 2017, Nhà nước truy tặng mẹ danh hiệu cao quý Bà mẹ Việt Nam Anh hùng theo Quyết định số 14/QĐ-CTN, ghi nhận những cống hiến và hi sinh to lớn của mẹ đối với sự nghiệp giải phóng dân tộc, xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.
Hôm nay, tại Kiên Phước, xã Triệu Ái, nơi thờ phụng mẹ vẫn luôn ấm khói hương. Đó không chỉ là nơi tưởng nhớ một người mẹ đã hiến dâng hai người con cho đất nước, mà còn là nơi nhắc nhở các thế hệ hôm nay về giá trị của hòa bình, độc lập và trách nhiệm gìn giữ những thành quả được đánh đổi bằng máu xương của cha anh.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng mỗi mùa thu vẫn nhắc chúng ta nhớ rằng có những người mẹ đã gửi cả tuổi trẻ của các con vào Tổ quốc. Từ những hi sinh ấy, đất nước nở hoa độc lập, để hôm nay và mai sau, lòng biết ơn vẫn mãi được gìn giữ như một phần không thể thiếu của lịch sử dân tộc.



